Anh không đi theo vào, sau khi án số lầu cho Hoàng Chán Đông, anh liền dẫn theo Lưu Phú Qúy tới nhà hàng Apollo ở tầng một ăn đồ tây.
Diệp Phi muốn gọi một phần bít tết cho hai người, đúng lúc muốn gọi một bình rượu thì mắt lại nháy một cái.
Tầm mắt của anh khóa chặt vào một nhóm người.
Hoàng Đông Cường, Viên Tĩnh và Dương Thiên Thiên.
“Thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
”
Diệp Phi xùy cười nói một câu, có điều anh cũng chả hơi đâu mà để ý tới bọn họ, gọi thức ăn xong thì cùng trò chuyện với Lưu Phú Qúy.
“Bịch…” Đang nói chuyện thì cửa kính lại được mở ra, một tên cà la cà phất nam không ra nam nữ không ra nữ ngông cuồng đi vào.
Nhìn thấy có không ít người nhìn sang thì cậu ta lại vênh mặt ưỡn ngực hơn, cậu ta có cảm giác vô cùng tuyệt vời về điều đó.
Trong đó có một người đàn ông đi ở phía trước, nhìn khoảng ba mươi tuổi, anh ta vô cùng xinh đẹp.
Phải, là xinh đẹp mà không phải là ngầu.
Mặt trái xoan, môi hồng răng trắng, ngũ quan tinh sảo, tựa như yêu tinh vậy.
Nếu như đổi lại là một mái tóc dài, trang điểm nhàn nhạt lên nữa, nhất định sẽ đẹp hơn vô số đại mỹ nhân.
Chỉ là, trên khuôn mặt xinh đẹp đó lại mang cái vẻ mặt bất cần đời, trong đôi mắt hẹp dài đó chớp một cái liền hiện ra tia sáng yêu dị.
Người đàn ông xinh đẹp làm động tác xua tay, một nhóm người vây quanh anh ta đi tới một cái bàn lớn.
Lưu Phú Qúy nheo mắt lại nhìn Diệp Phi thấp giọng nói: *Phi ca, anh ta chính là Trần Lệ Dương, chính là người thừa kế của ngân hàng Bao Hải, là chủ tịch của công ty dược Bá Vương.
”
Diệp Phi ngẳng đầu lên liếc mắt nhìn qua không ngờ tới ở chỗ này lại gặp được người khiến cho Thẩm Yên phải đau đầu.
Lúc này đây có vài nhân viên phục vụ đang hết sức lo sợ mà nói: “Trần thiếu một ngày tốt lành.
”
Trần Lệ Dương nhìn cũng không thèm nhìn bọn họ, bước đi về phía trước, chỉ