Phải biết rằng, anh ta là một võ giả, không phải là người mà một kẻ bình thường có thể thách đấu được.
Vài người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh cũng coi thường nhìn Diệp Phi, dám thách đấu cùng với Trần Lệ Dương đúng là không biết sống chết mà.
“Vèo…” Thân ảnh Diệp Phi lóe lên, trong phút chốc liền tới trước mặt Trần Lệ Dương, cho anh ta một cái bạt tai.
“Bếp…” Một tiếng giòn tan vang lên.
*Một sự tồn tại không thể chạm tới?”
Diệp Phi lại cho anh ta thêm một cái bạt tai nữa: “Tôi cứ thích chạm đấy, làm sao?”
*A…” Dưới hai cái bạt tai mà Diệp Phi cho, điều xì gà của Trần Lệ Dương bị đánh bay ra khỏi miệng, trên gương mặt hiện lên hai vết hồng hồng.
Diệp Phi không dừng lại, lại cho thêm một cái bạt tai nữa.
“Sự tồn tại không có cách nào có thể chạm tới?”
“Anh cho rằng anh là ai cơ chứ? Tu tiên à?”
“Trong mắt tôi anh còn không bằng một con chó, Trần gia các người cũng chẳng khác nào một đống rác thải cả.
”
“Anh có tin giờ tôi sẽ dùng một đao đâm chết anh không?”
Sau đó, anh một bước đá bay Trần Lệ Dương.
Trần Lệ Dương kêu lên một tiếng đau đớn, bị đá bay bốn năm mét lại còn kéo theo một tắm khăm trải bàn khiến cho hậu trường trở thành một mảnh hỗn độn.
Thấy một màn này của Diệp Phi toàn bộ hiện trường liền trở nên tĩnh mịch.
Trên mặt mọi người đều thể hiện sự ngây ngốc, họ không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào một màn này.
So với Hắc Cầu đâm cậu thanh niên đeo khuyên tai kia thì mấy cái bạt tai này của Diệp Phi càng có lực công kích hơn.
Đây chính là Trần Lệ Dương đấy, một trong những ác thiếu đếm trên đầu ngón tay ở Trung Hải, không có Hàn Nam Hoa kìm chê, Diệp Phi lại dám khiêu khích Trân Lệ Dương, điều này khác gì đi tìm đường chết đâu?
Ngay cả Viên Tĩnh và Trần Dương Dương cũng ngây người, cảm thấy Diệp Phi sau khi đâm người có phải đã bị ngốc rồi hay không?
Võ giả nha, Trần Lệ Dương là một võ giả đó,