Tống Hồng Nhan vươn tay quét qua, cầm lấy tách trà uống xong một hớp, sau đó ném lên bàn, đi về phía cửa: “Chị về trước, có tin báo cậu sau.
”
Như mọi khi, mạnh mẽ quyết đoán.
Diệp Phi sợ cô tức giận, anh đứng dậy đưa cô ra xe.
Két!
Tống Hồng Nhan chuẩn bị lên xe, thì cô giãm phải một viên đá cuội chân trượt và đầu đập vào cửa kính xe.
“Cần thận!”
Diệp Phi nhanh mắt, ôm cô vào lòng.
Anh hỏi nhỏ: “Có sao không?”
Tống Hồng Nhan thu đôi mắt đẹp: “Không sao.
”
Cô đột nhiên thấy cái ôm của Diệp Phi cũng rất thoải mái, rất an toàn Cùng lúc đó, một chiếc BMW màu đỏ lái từ phía sau lặng lẽ giảm tốc độ.
Trên ghế lái, một người phụ nữ ngơ ngác nhìn Diệp Phi.
Bực bội, tủi thân, buồn bã.
Khi Diệp Phi từ từ buông Tống Hồng Nhan ra, cô nhìn chiếc xe kia.
Dù cách nhau hơn 20 mét và có xe cộ chặn giữa nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua Tống Hồng Nhan vẫn có thể nhận ra đối phương.
Đường Nhược Tuyết.
“Này…” Mắt Tống Hồng Nhan đột nhiên lóe lên, cô bỗng nắm lấy cổ Diệp Phi hôn một cái, sau đó lên xe Ferrari đạp ga rời đi… Tống Hồng Nhan cũng chưa từng coi mình là một người phụ nữ tốt, không ngại chia rẽ mối quan hệ của Diệp Phi và Đường Nhược Tuyết.
Huống hồ, Đường Nhược Tuyết không mang đến hạnh phúc cho Diệp Phi.
Cô gái này… Diệp Phi lau vết son, cảm thấy kỳ quái quay đầu lại, tình cờ nhìn thấy Đường Nhược Tuyết quay lưng rời đi…
Mặc dù nhận ra xe của Đường Nhược Tuyết, còn đoán được cô sẽ hiểu lầm nhưng Diệp Phi không đuổi theo.
Giữa hai người còn gặp gỡ thì cũng là để ly hôn, căn bản không cần giải thích làm gì.
Trở về phòng