Vì lý do này, anh bỏ tác phong điều trị bệnh nhân ngẫu nhiên giống như ngày thường, bắt đầu tiếp nhận bệnh nhân từ sáng đến tối, hy vọng tích lũy được bảy mảnh bạch mang để cứu bố nuôi.
Trong 3 ngày, Diệp Phi khám gần trăm bệnh nhân, mệt đến mức muốn ói ra máu, nhưng chỉ gom được 3 mảnh, hầu hét đều là những bệnh nhân nhẹ, đau ốm xoàng.
Diệp Phi nghĩ, néu có bệnh nghiêm trọng thì tốt.
Trong thời gian nghỉ ngơi trên đường, Diệp Phi xem tin tức của địa phương, phát hiện thấy tin của bệnh viện Vinh Ái.
Một số người nhà bệnh nhân phàn nàn rằng, nhân viên y tế chỉ chụp ảnh nhóm, không quan tâm đến tình trạng bệnh nhân hấp hối, cuối cùng bệnh nhân tử vong vì cứu chữa trễ hai giờ.
Bệnh viện được lệnh tổ chức lại, Bạch Gia Hân vào tủ, và những nhân viên liên quan bị bắt hoặc bị thu hồi chứng chỉ năng lực.
Kim Ngưng Băng cũng đã được Cục y tế điều qua làm viện trưởng.
Diệp Phi suy đoán rằng, e là không thoát khỏi vận hành của Mã Gia Thành, thông qua Kim Ngưng Băng để hòa hoãn mối quan hệ giữa anh và Mã Thiên Quân mà thôi.
Khi Diệp Phi mỉm cười cất điện thoại đi, một ông già gầy gò chạy tới, ôm bụng kêu Diệp Phi: “Bác sĩ Diệp, tôi tên Vương Như Lâm.
Tôi bị đau bụng, đau mấy ngày nay, thuốc thang gì cũng vô dụng.
”
Diệp Phi phát hiện Vương Như Lâm khoảng 60 tuổi, tướng mạo rất gầy yếu, nhưng ánh mắt lại rất sáng, trong lòng bàn tay có nhiều vết chai.
Đây là một người luyện võ, còn là một người có thân thủ bất phàm.
Diệp Phi phán đoán, nhưng cũng không quan tâm, vươn tay bắt mạch, sau đó nở nụ cười: “Không thành vấn đề, chỉ là đau bụng tiêu chảy.
”
Anh kê đơn thuốc cho Vương Như Lâm: “Đem về uống 3 ngày, nghỉ ngơi 3 ngày, bác sẽ không sao.
”
“Bác sĩ Diệp, hiện giò tôi đang dời gạch nuôi gia đình, nghỉ ngơi 3 ngày sẽ thất nghiệp mát.
”
Ông lão lộ vẻ chua xót: “Họ đều nói cậu châm cứu rất giỏi.
Cậu có thẻ châm cứu để tôi mau khỏi bệnh không?”
*Tôi có thể trả thêm tiền “
“Được rồi, tôi sẽ châm cứu cho bác.
”
Diệp Phi rốt cục gật đầu: “Hai ngày nữa có thể khỏe lại rồi.
”
Vương Như Lâm cảm ơn anh liên tục, sau đó cởi áo khoác của mình theo yêu cầu của Diệp Phi.
“Tạch tạch.
” Diệp Phi một