“Diệp huynh đệ, thật ngại quá.
Đây là cháu gái của tôi, Hàn Nguyệt.”
“Trẻ tuổi nóng tính, cậu thông cảm nhé.”
Hàn Nam Hoa vẫn ôn hòa như ban đầu.
Hàn Nguyệt không thể kiềm chế cơn tức giận của mình, cô ta cho rằng Diệp Phi là tên lừa đảo nhưng thấy thái độ của ông nội và Tống Hồng Nhan, cô ta lại chẳng thể làm gì khác ngoài việc kiềm chế.
“Hàn tiên sinh, không cần nói nhiều như vậy làm gì.”
Diệp Phi cũng không nói lung tung: “Bệnh của ông, tôi có thể chữa được.”
Hàn Nguyệt cười lạnh: “Anh chữa được ư2”
“Tình trạng của Hàn tiên sinh, nói là bị bệnh thì không chính xác cho lắm, gọi là trúng độc thì đúng hơn.”
Ánh mắt Diệp Phi sắc bén hẳn lên: “Chỉ cần khống chế được độc tố, Hàn tiên sinh sẽ bình yên vô sự.”
Hàn Nam Hoa ngây người: “Độc tố?”
“Nhưng tối hôm qua bệnh viện xét nghiệm xong, không phát hiện trong người tôi có độc tô.”
Diệp Phi thẳng thắn trả lời: “Không phát hiện ra độc tó, là vì tối hôm qua tôi đã ép độc ra ngoài rồi.
Nhưng chất độc vẫn còn…”
“Ép độc ra ngoài, không thể coi là đã hóa giải độc tố được.”
Hàn Nguyệt hùng hồ nói: “Sao anh cứ nói ông nội tôi trúng độc thế hả?”
Diệp Phi kiên nhẫn giải thích: “Tối hôm qua đã ép độc ra TỒI, nhưng độc nguyên thì chưa.
Qua một đêm, độc nguyên lại lan ra thành độc tố…”
“Đúng là nói bậy!”
“Sức khỏe của ông nội không tốt, quả thực chúng tôi cũng đã tìm tới bác sĩ, nhưng chúng tôi không phải kẻ ngốc.”
Hàn Nguyệt tức giận ra mặt cắt lời Diệp Phi: “Theo lời anh nói thì tự cơ thể ông nội tôi sản sinh ra độc đầy à2”
Cô ta cũng thầm oán giận sự hồ đồ của Tống Hồng Nhan, đến cả người không có tư cách hành nghề y mà cũng dám để người ta chữa bệnh cho ông nội?
Cô ta coi ông nội là ông già chờ chết đấy à?
Diệp Phi