*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một chiếc máy bay tư nhân đang đậu ở sân bay quốc tế Yến Đô chuẩn bị cất cánh.
Rất nhanh, một nam một nữ trẻ tuổi cùng đến.
"Cậu Thanh, chào buổi tối!"
Các tiếp viên hàng không chờ sẵn trên máy bay tư nhân xếp thành một đội, cung kính chào.
Một nam một nữ này tất nhiên là Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển.
Khương Hùng và Lâm Thiên Tường bị cổ độc gây tổn thương nặng. Lúc trước Phùng Tiểu Uyển rời đi cùng Dương Thanh cũng chỉ để lại ít thuốc chữa lành vết thương.
Lần này, nhân lúc Dương Thanh muốn tới Vương tộc họ Quan, Phùng Tiểu Uyển cũng đi cùng, tiện thể khám cho Khương Hùng và Lâm Thiên Tường luôn.
Từ Yến Đô đến Vương thành Quan phải bay mất gần ba giờ. Cho dù bây giờ đã khuya cũng không ngăn cản được Dương Thanh tới đó.
Tại sân bay ở Vương thành Quan.
Nơi đây đã bị Hồng Đại Cường - chỉ huy tối cao của chiến cực Vương thành Quan dẫn người phong tỏa. Mấy người nhánh chính của Vương tộc họ Quan cũng dẫn người xuất hiện ở đây.
Không chỉ chiến vực Vương thành Quan và Vương tộc họ Quan, còn có những thành viên đứng đầu nhà họ Khương và nhà họ Lâm trong bốn gia tộc lớn ở Vương thành Quan cũng tới.
Tin tức này nhanh chóng được truyền khắp Vương thành Quan.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao các thế lực đứng đầu Vương thành Quan đều dẫn người đến sân bay?"
"Có người nói ngay cả Quan Vương - chủ Vương tộc họ Quan cũng đích thân tới sân bay. Tôi nghe đồn là muốn đón nhân vật lớn nào đó”.
"Trời ơi! Rốt cuộc là nhân vật lớn có thân phận cao quý tới mức nào lại có thể khiến Quan Vương tự mình tới đón vậy?"
...
Các gia tộc lớn trong Vương thành Quan đều đang bàn luận về chuyện này.
Bây giờ đã là rạng sáng, nếu là bình thường, những người này đã ngủ từ lâu.
Nhưng hôm nay, bất kỳ một gia tộc nào có chút tiếng tăm đều để đèn sáng trưng.
Ai cũng cảm giác được có điểm không bình thường.
Trong Vương tộc họ Bạch ở Vương thành Bạch, Bạch Vương đã chìm vào giấc ngủ chợt bị những tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Bạch Vương khẽ nhíu mày, từ trên giường ngồi dậy, tiện tay kéo áo choàng bên cạnh khoác lên vai: "Vào đi!"
Lão ta biết muộn thế này còn có người tới quấy rầy giấc ngủ của mình thì chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Lão ta vừa dứt lời, một lão quản gia lưng hơi còng vội vàng bước vào.
"Bạch Vương, tôi vừa nhận được tin tức Vương tộc họ Quan liên kết với chiến vực phong tỏa sân bay ở Vương thành Quan. Quan Vương và chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan - Hồng Đại Cường đích thân dẫn người tới sân bay đón người”.
Lão quản gia nói với vẻ nghiêm trọng.
Bạch Vương còn đang buồn ngủ, sau khi nghe được tin này thì lập tức tỉnh táo.
"Cái gì? Vương tộc họ Quan và chỉ huy tối cao của chiến vực đều đích thân tới sân bay đón người à? Chẳng lẽ… người mà bọn họ muốn đón là nhân vật lớn của chiến vực?"
Bạch Vương vô cùng chấn động hỏi.
Lão quản gia lắc đầu: "Tôi tạm thời chưa rõ. Nhưng nhân vật có thể khiến cho Quan Vương và chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan đích thân tới đón thì chắc hẳn phải có địa vị rất cao, thân phận ít nhất cao hơn chỉ huy tối cao chiến vực Vương thành Quan nhiều”.
"Bằng không chỉ huy tối cao của chiến vực Vương thành Quan sẽ không đích thân tới đó, thậm chí phong tỏa sân bay”.
Bạch Vương không nói nữa, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Chiều hôm nay, ông ta vừa mới tập hợp năm Vương tộc lớn, bàn bạc chuyện Liên minh Vương tộc đối phó với chiến vực.
Kết quả mới rạng sáng lại đột nhiên nhận được tin tức khẩn cấp, có thể có một nhân vật lớn tới Vương thành Quan.
Trong năm Vương tộc lớn chỉ có duy nhất Vương tộc họ Quan từ chối gia nhập Liên minh Vương tộc. Bọn họ vốn còn đang bàn bạc xem sắp tới nên ra tay với Vương thành Quan thế nào. Kết quả Quan Vương đã nhanh chóng mời nhân vật lớn tới sao?
"Bạch Vương, bây giờ Vương thành Quan đều đang đồn người Quan Vương muốn đón có thể đến từ biên giới phía Bắc”.
Lão quản gia chợt nói. Những nội dung này chỉ là tin đồn nhưng lão ta