Nghe Dương Thanh nói thế, sắc mặt Mã Siêu lộ vẻ đau khổ tột cùng, mặc dù trước đây anh ta chưa từng chờ mong gì về bố mẹ mình nhưng nay đã biết được thân thế thật sự, dĩ nhiên anh ta cũng có đôi chút mong đợi.
Có điều, Dương Thanh vừa nói cho anh ta hay, rất có khả năng hồi nhỏ mình bị vứt bỏ chỉ là một màn kịch của bố đẻ mình dựng nên, tất cả chỉ đều lợi dụng anh ta nhằm mưu cầu quyền thế.
"Đại lễ sắc phong người thừa kế ngày mai rất có khả năng sẽ xảy ra chuyện lớn, không ai có thể đoán được Phùng Chí Viễn sẽ gây ra loại chuyện gì nữa".
Dương Thanh nghiêm nghị nói: "Thậm chí tôi còn nghi rằng, trong đại lễ ngày mai, ông ta sẽ lấy ra một vài chứng cứ về việc cậu bị đánh tráo năm ấy để đổ lên người Phùng Chí Ngạo".
"Đại lễ ngày mai, thoạt nghe thì tưởng là đại lễ sắc phong tổ chức vì cậu nhưng trên thực tế, rất có thể chỉ là một cái bẫy của Phùng Chí Viễn nhằm đối phó với Phùng Chí Ngạo".
"Nếu ông ta làm mọi thứ chỉ vì quyền thế, sau khi lấy được thứ mình mong muốn rồi sẽ chịu buông tha cậu, có lẽ tôi còn tình nguyện giúp ông ta một tay.
Nhưng tôi biết, loại người coi trọng quyền thế hơn cả tình thân như Phùng Chí Viễn sớm đã bị quyền lực mê hoặc đến mất nhân tính rồi, dù ông ta đã chiếm được mọi thứ mình muốn nhưng sẽ không chịu bỏ qua cho cậu đâu.
Bởi vì chỉ cần cậu còn sống thì vẫn sẽ là một mối nguy tiềm ẩn với ông ta".
Dương Thanh thực lòng không muốn nghĩ Phùng Chí Viễn độc ác đến thế, nhưng từ những gì anh biết chỉ có thể đúc rút ra một kết luận, con người Phùng Chí Viễn này, chỉ biết sống vì quyền thế.
Nếu cần, ông ta hoàn toàn có thể vì quyền lực mà vứt bỏ tình thân, huống chi, Mã Siêu chỉ là một đứa con từng bị ông ta vứt bỏ từ hơn hai mươi năm trước, đối với Mã Siêu, ông ta hoàn toàn không có bất cứ tình cảm gì.
Sắc mặt Mã Siêu vặn vẹo như thể đang vật lộn giữa tuyệt vọng, anh ta đau khổ khôn cùng, không biết mình nên làm gì bây giờ.
"Anh Thanh, nếu ngày mai em không tham gia đại lễ sắc phong, chỉ sợ Phùng Chí Viễn sẽ không bỏ qua cho bé Tĩnh An nhà em và Tiểu Uyển, trừ khi có thể cứu hai người bọn họ ra khỏi tay ông ta thì em mới có quyền lựa chọn, bằng không, em chỉ có thể làm theo sự sắp đặt của ông ta thôi".
"Phùng Chí Viễn đã giam lỏng em ở Hoàng tộc họ Phùng lâu như vậy, ông ta nhẫn tâm cỡ nào, em biết rõ hơn ai hết, chỉ cần con em và Tiểu Uyển còn ở trong tay ông ta thì em không thể chạy thoát khỏi ông ta đâu".
"Nếu ông ta đã dám cho em đến gặp anh thế này, hiển nhiên ông ta hoàn toàn không sợ em bị anh thuyết phục.
Lần này, em chỉ có thể thừa nhận thân phận, sau đó nỗ lực khiến bản thân trở nên mạnh hơn, tranh thủ đến một ngày có đủ năng lực tự mình thoát khỏi Hoàng tộc họ Phùng.
Nếu không, bố con em thật sự không có cơ hội nào khác nữa".
Mắt Mã Siêu đã đỏ lên, kích động nói.
Dương Thanh có thể hiểu được nỗi đau khổ của Mã Siêu lúc này.
Đúng như cậu ấy nói, trừ khi cứu được bé Tĩnh An và Phùng Tiểu Uyển ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng trước