Chàng Rể Chiến Thần

Người người bình đẳng


trước sau

Vương Diễm không biết rằng, Đường Khôn là vì không mua nổi đồ của Thiên Phủ Thành, nên mới cố ý lấy lý do là muốn mua chiếc vòng tay cẩm thạch trị giá trăm tỷ ở buổi bán đấu giá.

Cô cũng vì nể mặt Dương Chấn nên mới có ý tốt lên tiếng nhắc nhở.

Chỉ có điều là với người đơn thuần như cô không nhận ra được vẻ tức giận trong ánh mắt của Đường Khôn.

Sau đó lại nói tiếp: “Tuy là không có chương trình bán đấu giá, nhưng ở khách sạn lớn ở Trung Châu và Lục Châu đều có khu bày hàng triển lãm của Thiên Phủ Thành của chúng tôi.”

“Hơn nữa những món đồ có ở khu triễn lãm, ở Thiên Phủ Thành đều có, cùng một món hàng, nhưng giá bán ở đây lại rẻ hơn.”

Nếu là người khác, chắc chắn Vương Diễm sẽ không nói như vậy, nhưng vì anh là bạn của Dương Chấn, nên cô khống dám giấu diếm điều gì.

Trong phút chốc, sắc mặt Đường Khôn trở nên đỏ gay, nhìn thấy điệu bộ như nuốt phải ruồi của anh, Tần Yên có chút không nhịn được cười.

Bản thân cô do nhận được lời mời đi tham gia buổi giao lưu ở khách sạn lớn Lục Châu, nên đương nhiên cô biết rõ không có chương trình bán đấu giá nào trong buổi giao lưu.

“Cô nhận được thư mời của buổi giao lưu sao?”

Đường Khôn cố nén tức giận hỏi.

Vương Diễm khẽ mỉm cười lắc đầu: “Anh nói quá rồi, tôi vẫn chưa đủ tư cách đại diện Thiên Phủ Thành để tham gia buổi giao lưu.”

“Nếu không có, sao cô lại biết trong buổi giao lưu không có chương trình bán đấu giá?”

Cuối cùng thì Đường Khôn cũng không nhịn được và bùng phát, anh bực mình lên tiếng: “Cô biết tôi là ai không?”

“Tôi là phó tổng giám đốc của tập đoàn Đại Hà ở Châu Thành, đại diện công ty đến tham dự buổi giao lưu này, trong buổi giao lưu có chương trình bán đấu giá không, đương nhiên tôi biết rõ hơn cô!”

Vương Diễm vẻ mặt ngạc nhiên, cô không hiểu sao mình có ý tốt muốn nhắc nhở đối phương, nhưng cuối cùng lại khiến đối phương bực mình như vậy.

“Giai Giai, chúng ta đi thôi! Thiên Phủ Thành khác gì lừa đảo! Vì mục đích muốn chúng ta mua sắm chi tiêu ở đây mà họ bất chấp mọi thủ đoạn.”

Đường Khôn kéo tay Từ Giai rời đi, anh vừa đi vừa nói: “Đến khi chương trình bán đấu giá ở buổi giao lưu diễn ra, anh nhất định sẽ đấu giá thành công chiếc vòng đeo tay Đế Vương lục trị giá trăm tỷ đó cho em!”

“Bùm!”

Đúng lúc này, bỗng nhiên một tiếng động lớn vang lên, ánh mắt mọi người, đều bị thu hút đổ dồn về nơi phát ra tiếng động.

Vừa rồi Đường Khôn sốt ruột kéo Từ Giai rời đi, túi xách của Từ Giai vô tình bất cẩn khiến cho món gốm sứ Thanh Hoa trên kệ triển lãm rơi ngã xuống đất.

Bình gốm sứ Thanh Hoa trong nháy mắt đã vỡ vụn thành bốn năm mảnh, cảnh tượng trước mặt khiến cho mọi người xung quanh không khỏi giật mình.

Thiên Phủ Thành là tiệm đồ cổ được xếp hạng nhất ở tỉnh Giang Bình, món đồ thường nhất trong tiệm giá trị cũng phải tính từ tỷ trở lên.

Huống chi, vị trí bày biện của bình gốm sứ Thanh Hoa này rất dễ gây chú ý, hoa văn và đường cong đều vô cùng tinh tế, nhìn vào là biết ngay không phải món đồ thông thường.

Nhưng hiện giờ lại bị Từ Giai làm vỡ rồi.

“Không phải chỉ bể cái bình gốm sứ cũ nát thôi sao? Nhìn bộ dạng giật mình của mấy người kìa.”

“Thứ mà chồng tôi có là tiền, ngay cả đến vòng đeo tay Đế Vương Lục trị giá trăm tỷ anh ấy còn mua cho tôi, nói chi cái bình gốm sứ cũ nát này!”

“Ông xã, quẹt thẻ!”

Mới đầu Từ Giai có chút bối rối, nhưng khi cô nhìn kỹ và phát hiện là cái bình gốm sứ cũ nát, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, thái độ của cô cực kỳ kiêu ngạo, cô không những không xin lỗi, mà còn tỏ vẻ khoa trương ta đây, và còn kêu Đương Khôn quẹt thẻ thanh toán.

Ngược lại, sắc mặt của Đường Khôn khó coi đến tột độ, nếu không phải vì sĩ diện thì anh thực sự rất muốn dùng chân một cước đá văng cái tính bốc đồng của người phụ nữ bên cạnh.

“Quẹt thẻ!”

Đường Khôn ngại không nỡ bực tức với Từ Giai, nên đành trút giận lên Vương Diễm, anh lấy thẻ ngân hàng ra và quăng dưới chân Vương Diễm.

Vương Diễm hai mắt đỏ bừng, trong mắt cô ánh lên vẻ uất ức tội nghiệp.

Cô thật sự không hiểu, rõ ràng cô chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở họ, nhưng sao lại còn bị họ thù hằn như vậy?

Nhưng nghĩ đến Dương Chấn, ngay cả đến nhân vật lớn như Trần Anh Hào cũng phải cẩn thận ứng phó, bạn của anh, cho dù có quá đáng thế nào đi nữa thì cô cũng phải chịu đựng và nhẫn nhịn.

Huống hồ chi, cô có được ngày hôm nay đều nhờ vào ơn phước của Dương Chấn.

Nghĩ như vậy, trong lòng cô cảm thấy dễ chịu hơn, vừa lúc cô chuẩn bị cúi người lượm tấm thẻ ngân hàng mà Đường Khôn quăng trên mặt đất.

“Không được lượm!”

Dương Chấn lớn tiếng hướng về phía Vương Diễm nói.

Vương Diễm bị bất ngờ nên giật mình, nhưng lời nói của Dương Chấn, cô không thể không nghe theo.

Chỉ có điều là cô không hiểu vì sao Dương Chấn lại giúp mình?

Lúc này, gương mặt Dương Chấn lạnh lùng, anh nhìn về phía Đường Khôn và Từ Giai, lạnh lùng lên tiếng: “Hai người, có phần quá đáng rồi!”

Tuy nói Thiên Phủ Thành là sản nghiệp của nhà họ Trần, nhưng hiện tại nhà họ Trần đã cúi đầu với anh, cũng có nghĩa là Thiên Phủ Thành là sản nghiệp của anh.

Điều đó cũng có nghĩa Vương Diễm là nhân viên của anh!

Hiện giờ, Từ Giai đụng bể
đồ của Thiên Phủ Thành, hai người họ không những không xin lỗi, mà còn tỏ vẻ thách thức kiêu ngạo.

“Chết tiệt! Anh là ai hả, nghèo hèn mà cũng dám xía vào chuyện của tôi sao?” Đường Khôn tức giận nói.

Từ Giai cũng vẻ mặt tức giận: “Nếu không phải vì nể mặt Yên Yên, tôi đã sớm cho anh biến rồi, chứ làm gì mà có cơ hội đi theo chúng tôi đến Thiên Phủ Thành để mở mang tầm mắt?”

“Yên Yên, với cương vị là chị em tốt, tôi khuyên cô một câu, lấy chồng nhất định phải tìm hiểu kỹ rồi mới lấy.”

“Có câu nói rất đúng, thuyền theo lái, gái theo chồng, nếu cô gả cho anh ta, cả đời này cô chỉ có thể cùng với anh ta sống ngày tháng cực khổ mà thôi.”

“Cho dù cô xinh đẹp thì đã sao? So với tôi, cô đẹp hơn tôi không?”

“Chồng của tôi là phó tổng giám đốc tập đoàn Đại Hà, không quá ba năm, anh ấy sẽ là tổng giám đốc của tập đoàn Đại Hà, còn tôi lúc đó sẽ là vợ tổng giám đốc!”

“Còn cô? Cô chỉ có thể theo con người nghèo hèn này, sống đời sống nghèo khổ, thậm chí đến cái áo rẻ mạt trị giá hơn triệu đồng cô cũng không mua nổi!”

Từ Giai cũng không muốn giả vờ tỏ vẻ nữa, lúc này đây, cô cũng không còn bận tâm đến tình cảm chị em gì nữa, bộ dạng của cô lúc này toát đầy vẻ khiêu khích.

Tần Yên tức giận đến mức cả người run lên, vốn dĩ cô vẫn cố chịu đựng nhẫn nhịn, cô vẫn còn nuôi chút hy vọng nhỏ nhoi đối với Từ Giai, nhưng hiện tại, cô thật không ngờ Từ Giai lại có những lời nói như thế với cô.

“Câm miệng!”

Gương mặt Tần Yên đầy vẻ tức giận, cô đỏ bừng mặt lên tiếng nói lại: “Tôi thích người thế nào, gả cho ai, sống cuộc sống như thế nào, liên quan gì đến cô?”

“Cô đừng tưởng cô khoe khoang với tôi nhiều như vậy, cuộc sống của cô thật sự tốt hơn tôi!”

“Trong mắt chúng tôi, hai người không khác gì con rối, vì cơ bản hai người không hề biết, rốt cuộc người đứng trước mặt hai người là ai!”

Tần Yên lúc này cũng không nhịn nữa, cô hoàn toàn bùng nổ, sau khi bộc phát trút ra hết, cô mới cảm thấy trong người thoải mái dễ chịu hơn nhiều.

Từ Giai bị bất ngờ nên ngây người ra, có vẻ như cô không ngờ đến Tần Yên dám dùng những lời lẽ như vậy nói với cô.

Cô lạnh lùng cười: “Cô như vậy là thẹn quá thành giận sao? Cô tưởng cô nói mấy câu ra vẻ chứng tỏ cô giỏi lắm sao?”

Tần Yên lắc lắc đầu, bất chợt cô ý thức được, đôi co với người phụ nữ như vậy đúng thật là hao hơi tốn sức.

“Mau quẹt thẻ đi, quẹt xong để chúng tôi còn đi!”

Từ Giai cũng không muốn bị nhiều người vây quanh dòm ngó như vậy, nên cô lớn tiếng quát Vương Diễm.

Gương mặt Vương Diễm lúc này bối rối khó xử, chính ngay lúc cô không biết nên làm thế nào cho phải, Dương Chấn nhìn Đường Khôn, và lên tiếng nói: “Lượm lên, xin lỗi cô ấy!”

“Chết tiệt! Anh thật sự tưởng mình là nhân vật lớn sao? Nếu tôi không lượm thì sao?”

Đường Khôn vẫn vẻ mặt kiêu ngạo.

Vương Diễm có chút bối rối, cô liền vội vàng nói: “Anh Dương, tôi chỉ là nhân viên thông thường thôi, không đáng để anh giúp tôi như vậy, tôi lượm lên là được rồi!”

Dứt lời, vừa lúc cô chuẩn bị cúi người lượm thẻ ngân hàng của Đường Khôn.

“Tôi rất biểu dương tính thành thật của cô đối với khách hàng, nhưng không phải ai cũng xứng đáng để cô đối xử chân thành như vậy!”

“Cô có thể lượm thẻ của anh ta lên, nhưng cô phải nghĩ kỹ, cô là nhân viên của Thiên Phủ Thành, nhất cử nhất động của cô đều đại diện cho Thiên Phủ Thành!”

“Cô cúi đầu với người không tôn trọng Thiên Phủ Thành, người không tôn trọng cô, như vậy có phải chứng tỏ ai cũng có thể coi thường cô, ai cũng có thể coi thường Thiên Phủ Thành?”

Lúc này, dáng vẻ của Dương Chấn tràn đầy khí phách anh hùng chính nghĩa.

Lời nói của anh không ngừng lượn lờ bên tai Vương Diễm.

Mọi người hiếu kỳ đứng vây quanh cũng nhìn Dương Chấn với ánh mắt bất ngờ.

“Thế gian này, người người bình đẳng, không phải anh có tiền thì anh hơn người ta, gì mà nhân viên kinh doanh không cần phải tôn trọng, đó đều là đạo lý sai lầm!”

“Bất kỳ chuyện gì trên thế giới này cũng là tương trợ lẫn nhau! Nhân kính ta một thước, ta kính nhân một trượng; nhân cho ta tôn trọng, ta cho nhân kính ngưỡng!”

Dương Chấn tiếp tục nói, lời nói của anh giống như tiếng sấm nổ vang bên tai mỗi người.

Nguyên cả Thiên Phủ Thành bất chợt tĩnh lặng, tất cả mọi người đều yên lặng, câu nói của Dương Chấn không ngừng lặp lại quanh quẩn trong đầu họ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện