Nội bộ câu chuyện liên quan đến Lâm gia cũng như câu chuyện nguyên nhân đằng sau khiến Lâm lão phu nhân muốn nhượng lại Bất động sản Đức Nhân cho xã hội, không chừa đường lui về sau cho con cháu khiến nhiều người vô cùng thắc mắc.
Nhưng cho dù là như vậy, chút chuyện xảy ra cùng dự án đang được Đức Nhân đầu tư tiến hành cho dù có bất kỳ động tĩnh nào cũng khiến mọi chuyện biến thành cơn sóng dữ.
“Thằng nhỏ đó hiện tại chưa có động tĩnh gì sao?”
Bạch Ưng Phúc ngồi trong văn phòng lớn nhìn tập tài liệu được báo cáo gần nhất không khác lần trước mà nổi giận đùng đùng.
Hắn ta ném lại sấp giấy cho người đứng trước mắt, lại càng hắng giọng lớn tiếng:
“Chúng mày không biết đốc thúc sao? Không biết nói rằng dự án đang ngày cận kề với bên thu hoạch cần gấp sao? Chúng mày không một ai biết nói chuyện hả?”
“Sao tao lại có lũ ngu như chúng mày? Có biết dự án này càng về lâu, càng khó thu được lớn nhuận không?”
“Chúng mày câm hết rồi hả?”
Người đối diện với Bạch Ưng Phúc là người quản lý hiện trường của Diêu Hy A, cũng là người duy nhất có tiếng nói trong việc quản lý bộ phận xây dựng thiết kế.
Vốn mọi chuyện đang êm đẹp, nhưng từ sau khi Lâm Lam Thành đến thị sát thì mọi thứ trong tay hắn biến hoá thành ẩn số khó lường.
“Phó chủ tịch! Chúng tôi sẽ đốc thúc lại đám người đó! Không để chuyện này tiếp tục tái diễn.”
Bạch Ưng Phúc nghiến răng không thể gật đầu chấp nhận ngay lập tức cũng không thể vội vã từ chối.
Mọi chuyện đi đến được bước này không thể một câu phủ sạch quan hệ với đám người hiện trường.
Nếu không thứ tưởng như đã nắm chắc trong tay có thể bất ngờ lúc nào quay lại cắn lén.
Vừa hay, cánh cửa văn phòng lớn bị người bên ngoài gõ mạnh:
“Phó chủ tịch Bạch! Chủ tịch có chuyện muốn gặp ông.”
Tiếng giọng của Giả Thập Linh khá trầm, vô cùng đặc biệt, tuyệt đối không thể lẫn.
Nhưng Lâm Lam Thành với Bạch Ưng Phúc vốn chỉ là quan hệ thân thiết trên giấy tờ, gặp nhau số lần trong công ty đếm vừa khớp một bàn tay:
“Cậu ấy hôm nay có nhã hứng vậy sao? Không phải thường là tôi đến tự gặp mà hôm nay là muốn gặp sao?”
Giả Thập Linh nhìn người còn lại trong văn phòng của hắn cũng không biểu hiện thái độ ra mặt mà huưướng phần ngạc nhiên:
“Quản lý hiện trường Tô cũng ở đây sao? Xem ra mối quan hệ với Phó chủ tịch Bạch không tồi đâu.”
“Sao cô lại nói vậy? Tôi chỉ là người làm công ăn lương, được hưởng phúc phận hơn chút, làm sao có thể móc nối quan hệ đến mức ‘không tồi’?”
“Văn phòng này, đến cả nhân viên trong công ty cũng muốn vào cũng phải đăng ký trước 3 ngày.
Quản lý Tô mới đến đã được tiếp đãi nồng hậu, không phải thân thiết thì có thể là gì?”
Bạch Ưng Phúc đến văn phòng của Lâm Lam Thành vừa khi câu chuyện phiếm kết thúc.
Bên trong văn phòng Chủ tịch đơn giản vô cùng, khác xa với văn phòng của Phó chủ tịch gắn liền xa hoa lộng lẫy.
Nơi đây chỉ vừa kê một bàn làm việc đơn giản, một kệ sách vừa lớn cùng một bộ sofa không mấy ấn tượng.
“Chủ tịch có chuyện cần gặp ông chú này?”
Lam Thành từng nổi giận chuyện Bạch Ưng Phúc tuỳ tiện gọi hắn là thằng nhóc trong công ty, vậy nên chút sửa đổi này tuy không thuận miệng nhưng lại tránh những xích mích không đáng có.
“Chú Bạch! Hôm nay cháu gọi chú đến đây là muốn nói chuyện về dự án Diêu Hy A.”
“Dự án không phải đang thuận lợi sao? Có chuyện gì cần nói chuyện gấp như vậy? Khi nãy người quản lý hiện trường cũng có đến chỗ chú, sao không thấy…”
Lam Thành ôm đầu nhọc nhằn với tay đưa ra tập tài liệu mỏng được gói gọn trong phong bì còn nguyên vẹn.
Bạch Ưng Phúc nhận lấy, hoài nghi viết thành lời trên trán nhưng vẫn cố gắng cười mà hỏi lại:
“Đây là thứ gì?”
Lam Thành nheo ánh mắt hiện một tầng cảm xúc nhạt nhoà, trên gương mặt căng cứng khẽ thở dài một hơi đầy nín nhịn:
“Báo cáo mới nhất về vốn lưu động!”
Vốn lưu động?
“Chuyện này nên tiến hành với Đức Nhân, sao lại đưa cho chú cái này vậy Chủ tịch?”
“Chú Bạch! Chú là người lâu năm trong công ty duy nhất mà cháu quen biết.
Cũng là người từng làm cùng ông nội và bố cháu, là ngươi duy nhất cháu tin tưởng đến hiện tại.
Báo cáo này, chú cũng là người duy nhất đủ khiến cháu cảm thấy an tâm nếu như được chú cho lời khuyên.”
Lam Thành lại ôm mặt nhìn trời trăng mây đất.
Cũng may Giả Thập Linh không có ở trong này.
Nếu như cô ta ở trong đây, không biết lúc hắn ôm mặt tỏ dáng điệu đau khổ này thì có thể nín cười được hay không?
Bạch Ưng Phúc nhận ra tình hình trong lời nói, cũng nhanh chóng xé toạc niêm phong.
Thứ duy nhất hiện tại bản thân có thể nhìn thấy ngay lập tức là số vốn còn âm đến 13 tỷ.
Cái thứ vốn lưu động duy nhất Bất động sản Đức Nhân giao phó cũng chỉ vỏn vẹn 20 tỷ, mà bây giờ, dự án nói hoàn thành một nửa thì không đúng, sắp xong cũng không phải.
“Số tiền này…ban đầu không phải nói đủ sao?”
Lâm Lam Thành lại ôm mặt thở dài, hai tay chống lên đầu gối càng tỏ rõ bộ dạng thê thảm:
“Không phải dự án có vấn đề.
Vốn lưu động ban đầu tính là dư.
Vì thế, cháu đã ứng trước một khoản nhỏ…”
“Một khoản nhỏ?”
Cái tên Lâm Lam Thành trong Thành phố Vân Biên mà Bạch Ưng Phúc biết đến từ trước không phải là người có thể mượn một khoản nhỏ.
Cái thứ nhỏ