Chàng Rể Quân Vương

Chương 15


trước sau


Vào lúc nhìn thấy Trương Thác, vẻ mặt vốn vui vẻ của Lâm Ngữ Lam lập tức biến mất tăm mất tích.

Toi rồi, quên nói với anh ta đêm nay không cần trở về! Chao ôi, giờ làm sao đây! Vậy chẳng phải lời mình nói với cô nàng kia sẽ nhanh chóng bị vạch trần sao!
‘Sắc mặt Lâm Ngữ Lam hơi khó coi đứng dậy khỏi bàn, đi về phía Trương Thác:
Trương Thác thấy sắc mặt Lâm Ngữ Lam không được tốt, quan tâm hỏi: “Chủ tịch Lâm, em không khỏe sao?”
“Không phải!” Lâm Ngữ Lam dùng giọng điệu nghiêm túc nói nhỏ với Trương Thác, sau đó cầm lấy cánh tay Trương Thác một cách tự nhiên: “Còn nữa, anh đừng gọi tôi là Chủ tịch Lâm, tôi nói với cô gái kia anh là nghệ thuật gia, gặp mặt tôi ở một buổi triển lãm tranh, nhớ chưa?”
Trương Thác nghe thế thì mừng húm.

“Anh cười cái gì” Lâm Ngữ Lam véo phần thịt mềm trong cánh tay.

của Trương Thác, trong đôi mắt to xinh đẹp tràn đây cảnh cáo:
“Không được cười! Cũng không được để tôi bị lộ tẩy, nếu không anh chết chắc!”
*OK, OK” Trương Thác vội vàng xin tha, làm một động tác xin tha
“Ngữ Lam, em yên tâm, chắc chắn tôi sẽ không để lộ tẩy đâu.

Lâm Ngữ Lam nghe Trương Thác nói thế, säc mặt mới khá lên nhiều, nét mặt còn trở nên dịu dàng đôi phần, cố hết sức không cho bạn thân mình nhìn ra.

Trương Thác nhìn dáng vẻ đáng yêu này của cô, trong lòng không khỏi cảm thán, chỉ cần là phụ nữ thì đều có lòng hư vinh, ai không hy vọng chồng của mình là bạch mã hoàng tử chứ, Chủ tịch Lâm
cũng không ngoại lệ.


Vừa nói xong những lời này, cô gái tóc ngản trong phòng bếp đã bưng một đĩa bánh ngọt đẹp mắt đi ra.

“Ấy! Đây là Trương Thác chứ gì” Cô gái để bánh ngọt lên bàn cơm, đi tới chỗ Trương Thác.

Một giây trước Trương Thác còn mang vẻ cười đùa mà bây giờ đã thay đổi, đứng thẳng lưng, chủ động chìa tay ra: “Xin chào, tôi là
Trương Thác, thứ cho tôi nói thẳng, ngoài vợ tôi, cô đúng là người phụ nữ xinh đẹp nhất tôi từng gặp đấy.


Lời nói của Trương Thác đậm sự lịch thiệp của phương Tây, anh vừa thấy cô gái tóc ngắn này đã kết luận được chắc chắn cô ấy vừa từ nước ngoài về.

Quả nhiên, cô gái tóc ngắn được Trương Thác khen thì vui lắm, bắt tay với Trương Thác: “Anh Trương, anh thật thú vị, tôi tên Milan, bạn thân của Ngữ Lam.


“Tôi thường xuyên nghe Ngữ Lam nhắc tới cô lắm” Trương Thác.

chỉ nắm đốt thứ hai bốn ngón tay của Milan.

“Anh Trương, Ngữ Lam nói anh làm nghệ thuật, tinh thông văn hóa các nước, đúng là thế thật, lễ nghi phương Tây của anh còn tiêu chuẩn hơn cả quý tộc tôi từng gặp nữa” Milan ca ngợi thật
lòng: “Mau ngồi đi, đồ ăn sắp nấu xong rồi”
Milan nói xong thì xoay người mang theo một làn gió thơm, đi về phía phòng bếp.

Trương Thác và Lâm Ngữ Lam ngồi bên bàn cơm, nhìn sự nghỉ ngờ trong mắt người phụ nữ, Trương Thác chủ động giải thích:
“Trước kia lúc tôi làm nhân viên phục vụ ở nhà hàng Pháp đã được huấn luyện về mặt này”
Milan bưng từng món ăn ngon lên bàn, chỉ là hàu sống mà Trương Thác đã thấy tới hai mươi mấy loại.

“Tiệc hàu à, đúng là rất lâu rồi không được thưởng thức” Trương.

Thác thầm cảm khái một tiếng.

Lâm Ngữ Lam ngồi bên cạnh Trương Thác, lợi dụng lúc anh không chút ý trộm nuốt nước miếng, cực kỳ đáng yêu.

Ngoài hàu sống ra, Milan lại bưng thêm đồ ăn lên, còn có cả thịt bò, một con vịt, tạo hình tinh xảo kia khiến người ta vừa nhìn thấy đã thèm.

“Anh Trương, nghe Ngữ Lam nói anh rất hiểu văn hóa ẩm thực của Pháp” Milan đặt đĩa vịt lên bàn xong thì ngồi ở đối diện Trương Thác và Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam nhìn cả bàn món ăn ngon này, so sánh với Milan, nhà hàng Pháp Di Saint kia thật sự là quá tệ, văn hóa ăn uống cũng cao cấp hơn, Trương Thác chỉ làm nhân viên phục vụ mà

thôi, sao có thể tiếp xúc với những thứ này được, cô vừa định giải vây cho Trương Thác, nói anh chỉ tìm hiểu sơ sơ thì giọng nói của Trương Thác đã vang lên trước.

“Tiệc hàu của Pháp có ưu thế là chủng loại phong phú, nhìn những con hàu trước mắt có lẽ là đồ tươi sống cô Milan đặc biệt mang đến, sau khi nấu nướng, có thể khiến người ta cảm nhận
được hương vị đầu giữa và cuối,

dư vị vô tận, tác dụng chậm kéo dài, nhưng lại không thích hợp làm món đầu, chắc hắn lúc cô Milan bưng đĩa hàu này lên là đang kiểm tra tôi.


Trương Thác mỉm cười, lại nhìn đĩa thịt bò: “Bò tái kiểu Pháp, cách làm thông thường là kết hợp với muối, tiêu và nước sốt, thỉnh thoảng thêm chút trứng gà quấy đều, nhưng nhìn cách làm của cô
Milan, bên trong này đã bỏ thêm ba bốn trứng chim cút, có lẽ chuẩn bị để kết hợp với hương vị của hàu đúng không, còn món vịt nấu mỡ này, tôi nghĩ chắc là vì Ngữ Lam thích ăn, nếu không
thì không nên có vịt nấu mỡ trong các món kết hợp này mới đúng”
Trương Thác vừa dứt lời, tiếng vỗ tay của Milan đã vang lên.

“Bốp bốp bốp!”
“Anh Trương, không thể không thừa nhận anh đúng là hiểu rất rõ ẩm thực nước Pháp, thật giống như lời Ngữ Lam nói vậy, vô cùng uyên thâm”
“Cô Milan quá khen rồi, tôi chỉ là tìm hiểu sơ qua mà thôi.

” Trương Thác mỉm cười, biểu hiện của anh cực kỳ giống một người lịch thiệp,
Lâm Ngữ Lam nhìn mỗi động tác đều tràn đầy lễ nghỉ, mỗi một câu đều không thể soi mói của người đàn ông bên cạnh, khiến cô nghi ngờ, đây vẫn là người đàn ông không có khí phách mà mình
biết sao? Nếu anh mặc âu phục, xuất hiện ở một nơi xa hoa, đoán chừng mọi người đều sẽ cho răng anh là một quý tộc đến từ phương Tây!
Trong đầu Lâm Ngữ Lam vừa xuất hiện suy nghĩ này, cô đã cảm thấy bàn tay để trên bàn của mình bị cảm giác ấm áp bao bọc, nhìn qua Trương Thác, người kia nháy mắt với cô, như đang nói, thế nào, biểu hiện của tôi ổn chứ.

Lâm Ngữ Lam hừ nhẹ một tiếng, rút bản tay nhỏ bé từ tay Trương Thác ra, duỗi tới chỗ vịt nấu mỡ.

Trương Thác thì gắp một miếng thịt bò, chấm chứt mù tạc rồi cho vào miệng, đợi ba giây trôi qua mới bắt đầu nhai.

Milan ngồi đối diện Trương Thác có động tác giống anh như đúc, đây là cách ăn tiêu chuẩn nhất, cũng là cách có thể giữ vị nhất trước khi Trương Thác làm ra động tác như thế, Milan còn cố ý

nhìn anh một cái.

Lúc ăn cơm, Lâm Ngữ Lam trò chuyện với Milan một vài chủ đề của phụ nữ, đang nói chuyện vui vẻ, Milan đột nhiên hỏi Trương Thác: “Anh Trương Thác, nghe Ngữ Lam nói, hai người quen nhau
ở một buổi triển lãm tranh à?”
Tim Lâm Ngữ Lam đập thình thịch, cô không ngờ Milan sẽ hỏi luôn cái này, Trương Thác vừa khéo từng làm nhân viên phục vụ ở nhà hàng Pháp, còn có chút hiểu biết với nghỉ thức dùng cơm và
lễ nghi phương Tây, nhưng anh hiểu cái gì về triển lãm tranh chứ?
“Milan, cậu đang điều tra hộ khẩu của Trương Thác nhà tớ sao?” Lâm Ngữ Lan lầu bầu.

“Đúng là đang điều tra hộ khẩu đấy, tớ luôn muốn biết Trương Thác nhà cậu dùng cách gì lừa bà Chủ tịch lạnh lùng về tay.


Trong mắt Milan tràn đầy tò mò nhìn Trương Thác.

Lâm Ngữ Lan duỗi bàn tay nhỏ dính đầy dầu mỡ kéo cánh tay Trương Thác, cố gắng đánh mắt ra dấu cho anh ở một góc độ Milan không thể nhìn thấy, miệng nói: “Trương Thác, kệ cô ấy đi”
“Tớ nói này đại tiểu thư Chủ tịch, cậu không phải là lừa tớ chứ?”
Milan bày ra vẻ mặt tớ không phải dễ lừa gạt đâu.

“Đương nhiên không phải!” Vẻ mặt Lâm Ngữ Lam hơi sốt ruột:
“Bọn tớ… bọn tớ là…”.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện