Thần sắc Phó Đình kiêu ngạo, sau khi quét ánh mắt một vòng trong phòng bao, lưu luyến lâu hơn trên người 3 cô gái Nguyệt Thần, Vị Lai, Lâm Ngữ Lam.
Dù Chu Tử Du cũng là một mỹ nhân nhưng phong cách của cô ta lại kém hơn hẳn so với 3 người phụ nữ trong phòng bao.
Sau khi Chu Tử Du nói xong, lại nói với Phó Đình: “Chồng, đây là Lâm Ngữ Lam, chủ tịch tập đoàn Lâm thị.”
“Tập đoàn Lâm thị, tôi biết rồi.” Phó Đình gật đầu: “Tôi nhớ một hai năm trước, người của Lâm thị đến tìm tôi để bàn chuyện hợp tác, bị tôi từ chối.
Dù sao cũng chỉ là một công ty nhỏ thôi, cử một đại diện tới cũng quá thiếu chân thành, phải không?”
Câu nói này của Phó Đình bao hàm mấy ý, trước tiên là không để Lâm thị vào mắt, chế nhạo Lâm thị là một công ty nhỏ, đồng thời nêu bật địa vị của chính mình.
Sắc mặt Lâm Ngữ Lam thay đổi, nói: “Chị Chu, nếu chị và người yêu của chị đến đây uống rượu, tôi hoan nghênh, nếu còn có việc khác, xin lỗi, hôm nay ở đây còn có bạn quan trọng.
Chúng ta có thể bàn lại vào ngày khác.”
“Ngày khác? Ngày khác có ý nghĩa gì? Nhìn đám người này, mặc như đám não tàn, không theo trào lưu sao?” Ánh mắt Chu Tử Du dừng trên người Tóc Đỏ, che miệng cười.
“bai”
Lâm Ngữ Lam đập bàn một cái tát, hành động này khiến mấy người Bạch Trì đều bị dọa.
“Chu Tử Du, cô quá đáng rồi đó!” Lâm Ngữ Lam tức giận trừng mắt với Chu Tử Du.
Bạch Trì co rụt đầu lại, xông tới Feinberg bên cạnh, thấp giọng nói: “Không phải nói chứ, lúc chị dâu bực lên cũng khá là uy nghiêm đó nha.”
“Điều đó là cần thiết.” Feinberg nhỏ giọng đáp: “Sau này chị dâu lên đảo, lấy uy thế này ra, những tướng quân, nguyên thủ gì đó còn không run lẫy bẩy sao?”
Chu Tử Du hờ hững nhìn Lâm Ngữ Lam: “Làm sao? Tôi nói sai à? Lâm Ngữ Lam, khẩu vị hiện tại của cô cũng thật là càng ngày càng buồn nôn.
Nói thật, néu người khác nói tôi quen biết cô, tôi còn cảm thấy mất mặt.
Cùng những người không theo trào lưu này ngồi chung một bàn, nghĩ thôi đã cảm thấy cả người khó chịu rồi.”
Khi Chu Tử Du nói, cố tình rùng mình một cái.
“Chu Tử Du, tốt hơn cô nên nói chuyện tôn trọng một chút!” Lâm Ngữ Lam cắn chặt hàm răng trắng bạc, trong mắt đầy lửa giận.
“Nếu không thì sao?” Phó Đình cười khẽ: “Cô — một tập