Bùi Nguyên Minh liếc mắt nhìn cảnh tượng này, liền thấy nữ cao thủ am hiểu chém chém giết giết, Nam Dương Bang bang chủ, lúc này trên người cô toát ra vẻ rực rỡ đặc biệt của một người phụ nữ.
Khi ánh mặt trời đổ xuống, nàng cả người lộ ra ưu nhã mà mềm mại đáng yêu, khiến người không thể không muốn ôm người phụ nữ này vào lòng.
Bùi Nguyên Minh khẽ thở dài, ngăn cơn đau nhói trong tim, sau đó vươn tay gõ lên bức tường đá cẩm thạch.
” Đến rồi?”
Dương Huyền Trân quay đầu nhìn Bùi Nguyên Minh, nở nụ cười xinh đẹp.
“Tôi nghe nói rằng, anh và Khả Khả hai ngày nay, tình huống căng thẳng?”
“Cô ấy không những không cho tôi thể diện, còn không cho anh cơ hội, suýt chút nữa đã chà đạp Bùi Thiếu của chúng ta đến chết?”
“Cũng may là tôi biết tính tình của Bùi Thiếu, bằng không, tôi thật sự cho rằng Bùi Thiếu, anh đã nhận sợ rồi!”
Trong lúc nói chuyện, Dương Huyền Trân đã đem lên món cà ri hầm của Nam Dương vừa nấu xong, giúp Bùi Nguyên Minh bới một bát cơm, sau đó đặt những món ăn thơm phức trước mặt Bùi Nguyên Minh.
Bùi Nguyên Minh thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhàn nhạt nở nụ cười: “Dương thị Bạch Dược nói trắng ra là tài sản của cô, Nguyễn Khả Khả cũng là bạn thân của cô.
”
“Tôi chỉ là một nhân viên bán thời gian.
”
“Mấy ngày nay tôi đang giúp cô bận bịu tứ phía.
cô không nói một lời cảm ơn, còn nói mấy lời dễ bực bội với tôi như vậy.
Lương tâm của cô có thể thanh thản được không?”
Dương Huyền Trân hơi nheo mắt, sau đó nói khẽ: “Mấy ngày nay, tôi không phải không làm gì.
”
“Công thức nguyên bản của Dương thị Bạch Dược