Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Gõ sơn chấn động hổ


trước sau

Sau khi Xương Bá đặt điện thoại xuống, trêи trán đã đỗ đầy mồ hôi lạnh, sau lưng ướt đẫm.

“A Cầu!”

“Xương Bái! Có gì phân phó sao?”

“Đi kiểm tra Khổ Long cho tôi! Nhanh lên!”

“Vâng!”

Một lúc sau…

“Xương Bá, Khổ Long … Khổ Long, anh ta … chết rồi!”

Nghe được tin này, Xương Bá ngồi phịch xuống ghế sô pha, tay cầm điều thuốc khẽ run lên.

Khổ Long thực sự đã chết như vậy sao?

Điều này cũng quá đột ngột rồi, phải không?

Ông ta cũng là một đại ca của Giang Thành!

“Lão gia, chúng ta phải làm sao đây? Ngài thực sự phải quỳ xuống khấu đầu với tên nhóc đó sao?” Một người đàn ông bên cạnh cau mày hỏi.

“Quỳ xuống khấu đầu sao? Anh có biết quỳ xuống khấu đầu có nghĩa là gì không? Điều đó có nghĩa là Xương Bá tôi sẽ cúi đầu trước tên nhóc trẻ tuổi kia và nhận anh ta là ông chủ của tôi!

Xương Bá tôi sống tới từng tuổi này rồi, lại muốn tôi khấu đầu trước thanh niên trạc tuổi 20 sao? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, cái mặt già này của tôi có cần nữa không? Sau này tôi làm sao làm người đây?” Xương Bá tức giận liên tục đập bàn.

Người cần mặt, cây cần vỏ, Xương Bá đến cái tuổi này rồi, ông ta đã không còn thiếu tiền nữa, thứ mà ông ta thiếu là danh tiếng!

“Nhưng mà thưa lão gia, Khổ Long đã chết rồi, con tiện nhân Cung Hoan Vân cũng đã đầu hàng. Ba thế lực ở Giang Thành trong một đêm chỉ còn lại một mình chúng ta. Nếu bọn họ muốn ra tay, chúng ta hoàn toàn không thể ngăn cản nổi. Nếu chúng ta không đầu hàng, chúng ta chắc chắn phải chết! “Người đàn ông nói với vẻ mặt chua xót.

“Tôi biết, tôi biết… nhưng khấu đầu, tôi thà chết!” Xương Bá nghiền răng nghiền lợi nói!

“Lão gia…”

“Không cần thuyết phục nữa! Tôi nói cho anh biết Tiểu Ngũ, tôi không phải là Khổ Long! Tôi cũng không phải là Cung Hoan Vân. Lúc trước khi tôi ở Giang Thành đánh cả thiên hạ vẫn còn chưa có hai người bọn họ! Bọn họ sợ! Tôi không sợ! Đi, lập tức chuẩn bị xe, tôi muốn đi một chuyến đến Nam Phái!”

“Vâng lão gia!”

Kim Thế Duyên KTV.

ï ể Ông cụ Từ vẫn ngồi trong một chiếc ghế lô, nhắm mắt ngồi buồn xo.

Vài vệ sĩ đi theo bên cạnh ông đang canh gác ở cửa.

Người quản gia vội vàng chạy đến, lại là dáng vẻ mày chau mặt ủ.

“Thế nào rồi? Khổ Long chắc là muốn gặp ông già này rồi đúng không?” Từ Diệu Niên trầm giọng hỏi.

“Cái đó, lão gia, tôi không thể liên lạc được với Khổ Long.”

Người quản gia bắt lực nói.

“Anh ta không có ở đây sao?” Từ Diệu Niên sửng sốt.

“Cũng không biết, nhưng mà tôi vừa mới nhận được tin tức nói Nhị gia hình như đã đi rồi!”

“Cái gì?” Từ Diệu Niên đột nhiên đứng lên: “Rời đi lúc nào?

“Tối hôm qua 10 giờ, không lâu sau khi ngài tới!”

“Là người của Khổ Long đã mang nó đi sao?”

“Không có, ông ấy hình như chỉ đi theo một người trẻ tuổi.”

Người trẻ tuổi sao?

Từ Diệu Niên vội vàng bám số của Từ Thiên, nhưng vẫn không gọi được.

“Lão gia, có lẽ Khổ Long cũng không định làm khó Nhị gia.



Chắc bây giờ anh ấy đã về nhà rồi. Chúng ta về Nam Thành trước đi. Tôi sẽ cử người canh gác ở đây và đợi gặp được Khổ Long sẽ hẹn anh ta thời gian gặp mặt!”

“Được rồi!” Từ Diệu Niên nặng nề gật đầu, vừa mới đứng dậy muốn rời đi, nhưng vào lúc này, điện thoại từ eo quản gia lại vang lên.

Sau khi được kết nói, khuôn mặt anh ta thay đổi rõ rệt.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Từ Diệu Niên trầm giọng hỏi.

“Đống gia ở bên đó xảy ra chuyện rồi …” người quản gia giọng nói run rẫy.

Từ Diệu Niên thở gấp, vội vàng hét to: “Mau, lập tức trở về Nam Thành!”

“Vâng!”

Trở lại công ty, Lâm Dương ngồi trêи ghế ông chủ, thông qua cửa số sát sàn thưởng thức cảnh sắc bên ngoài.

Từ Thiên đã được đưa đến bệnh viện điều trị, chuyện còn lại sẽ do Mã Hải tiến hành xử lý, Đường Giai Hào và Kỷ Văn có toàn quyền phối hợp mua lại toàn bộ tài sản thuộc sở hữu của hai công ty, ý của Lâm Dương là toàn bộ mọi thứ trong tay của Khổ Long và Cung Hoan Vân phải được nuốt chửng trong vòng một ngày.

Hai người bọn họ suy cho cùng đều là nhân vật trong khu vực màu xám, trong tay có rất nhiều thứ phạm pháp, Lâm Dương muốn lấy đi quả thực cũng không dễ dàng.

Và sau khi thu dọn xong Khổ Long và Cung Hoan Vân, phần còn lại của Xương Bá cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Chủ tịch Lâm!”

Mã Hải bước vào văn phòng.

“Mọi việc thế nào rồi?”

“Đã bảy tám giờ rồi. Chúng tôi đã mua lại thành công tất cả quán bar, câu lạc bộ, khách sạn, KTV và các địa điểm giải trí khác dưới tay Khổ Long và Cung Hoan Vân thông qua các con đường bình thường. Phần còn lại chỉ là nghi thức bàn giao.”

“Tốt lắm, Xương Bá nhận được tin tức này, ông ta có lẽ nên biết phải làm sao rồi.”

Mục đích của Lâm Dương chính là gõ núi chấn động hỏ, bởi vì thế lực của Xương Bá không giống như thế lực của Khổ Long và Cung Hoan Vân. Nếu muốn thu dọn Xương Bá, giết anh ta không phải là chuyện đơn giản như đến cửa là có thể làm được. Xương Bá có nhiều tâm phúc, Xương Bá chết rồi.

Những tâm phúc này sẽ liều mạng báo thù cho ông ta, tới lúc đó những người xung quanh Lâm Dương, đặc biệt là Mã Hải đều sẽ gặp nguy hiểm.

: “Chủ tịch Lâm, chúng ta vẫn còn có vấn đề trước mắt!” Mã Hải đột nhiên nói.

“Thế nào?”

“Những người quản lý các câu lạc bộ này đều là người trong thế giới ngầm. Mặc dù bọn họ không hiểu nghi thức xã giao nhưng sau bao nhiêu năm như vậy bọn họ cũng được coi là có kinh nghiệm. Nếu chúng ta điều động người mới đến quản lý thì sẽ tương đối rắc rối và thời gian để thích ứng cũng lâu hơn.”

“Ý của anh là gì?”

“Tôi

cảm thấy để Cung Hoan Vân quản lý những người này sẽ thích hợp hơn.”

“Vậy thì cứ để cô ta quản lý đi, nhưng có một điểm phải thay đổi, đó chính là thay đổi thái độ vô lại trêи người của bọn họ cho tôi. Tôi không phải là người trong đạo, không chơi thứ đó.

Nếu như ai không phục, thì cứ mang người đó đến chỗ tôi!

“Lâm Dương nhẹ giọng nói.

Mã Hải trong lòng giật mình, lập tức cung kính nói: “Vâng Lâm Tiên sinh.”

Sau khi Mã Hải rời đi, Lâm Dương cũng bước ra khỏi công ty.

Anh đi lang thang một chút và quyết định đến phòng khám của Lạc Thiên.

Mặc dù đã trải qua chuyện lần trước, nhưng mà Lạc Thiên đã hồi phục rất nhanh, phòng khám vẫn đang hoạt động bình thường, nhưng điêu khiên anh ngạc nhiên là Tô Nhan cũng đang ở đây.

Nhìn thấy Lâm Dương đến, sắc mặt Tô Nhan nhất thời thay đổi, trong mắt hiện lên vẻ áy náy cùng đau khổ, lập tức đứng dậy, vội vàng đi ra ngoài.

Một câu cũng không dám nói với anh.

Lâm Dương cau mày, không nói gì, cũng không cản lại.

Nhưng khi ra đến cửa, thân hình của Tô Nhan dừng lại.

“Vài ngày nữa đi ký vào đơn ly hôn.”



“Được.”

Lâm Dương trực tiếp gật đầu.

Tô Nhan hốc mắt có chút đỏ lên, khẽ cắn môi xoay người đi ra ngoài taxi.

“Anh thực sự định ly hôn với cậu ấy sao?” Lạc Thiên bước tới, nghỉ hoặc hỏi.

“Tôi sớm đã với cô rồi, tôi tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy. Mặc dù tôi không biết tại sao cô ấy lại muốn ly hôn với tôi, nhưng vì cô ấy đã yêu cầu nên tôi sẽ ủng hộ”.

“Điều này chứng tỏ anh không có nhiều tình cảm với cô ấy!”

“Mối quan hệ của tôi với cô ấy chỉ là yêu cầu của các trưởng bối. Ba năm qua chúng tôi đến cầm tay cũng không có. Nếu nói là thích sao? Có, nhưng nếu nói yêu? Tôi cũng không rõ!”

Lâm Dương lắc đầu ngồi xuống, nhẹ giọng nói: “Càng huống hồ tôi sẽ không ở Giang Thành quá lâu.”

Lạc Thiên hơi sững sờ: “Anh muốn đi đâu vậy?”

“Yến Kinh.” Lâm Dương hít sâu một hơi: “Rốt cuộc thì tôi cũng từ nơi đó tới.”

Có một sự bối rối sâu sắc hiện ra trong đôi mắt của Lạc Thiên, lúc này cô đột nhiên phát hiện ra bản thân không biết chút gì về chồng của người bạn thân này.

Gốc cÓC cóc cỌC….

Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, sau đó vài người mặc đồng phục trực tiếp xông vào phòng khám.

“Ai phụ trách?” Một người trong đó trầm giọng hỏi.

Lạc Thiên hơi run rẫy, đứng dậy, kinh ngạc hỏi: “Là tôi, mấy vị đồng chí, có chuyện gì sao?”

“Chúng tôi đã điều tra được các phương tiện chữa cháy của chỗ các cô không hoàn thiện và tiềm ằần những nguy cơ mắt an toàn. Phòng khám cần phải đóng cửa để tiến hành chắn chỉnh.

Xin hãy ngừng kinh doanh ngay lập tức!”

Nói xong, một loạt tài liệu đã được đưa ra.

Lạc Thiên choáng váng.

“Cái này, đồng chí, làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy?”

Lạc Thiên vẫn muốn giải thích, nhưng rõ ràng là vô ích.

Trong vòng mười phút, phòng khám đã bị đóng cửa rồi.

“Đây là chuyện gì vậy?” Tiểu Đông và Lạc Thiên đều sững sờ.

Lâm Dương lông mày cũng cau lại.

Đúng lúc này, Mã Hải đột nhiên gọi điện thoại tới.

“Chủ tịch Lâm, xưởng sản xuất dược phẩm xảy ra chuyện rồi!”

“Cái gì?” Lâm Dương thở gấp.

“Hai nhà máy sản xuất dược phẩm mới của chúng ta đã bị đóng cửa rồi! Nguyên nhân là do các nhà máy này ẩn chứa nhiều nguy cơ mắt an toàn. Ngoài ra, nhà máy sản xuất dược phẩm mới của chúng ta cũng chưa thấy giấy phép sản xuất, việc sản xuất thuốc mới bị chặn lại, và tất cả dược liệu chúng ta thu mua toàn bộ đều bị tích trữ. Hoàn toàn không làm việc được, dây chuyền vốn cũng xuất hiện vấn đề… “

Mã Hải trầm giọng nói.

Nghe vậy, Lâm Dương sắc mặt ngưng tụ, cũng ngửi được có cái gì không đúng.

Đây không phải là ngẫu nhiên!

“Ai đó đang nhắm vào chúng ta, hãy điều tra xem ai đã làm điều đó!”

“Vâng chủ tịch Lâm.” Mã Hải gật đầu.

Nhưng vào lúc này, một tiếng cười lãnh đạm truyền đến.

“Chủ tịch Lâm, không cần điều tra, chuyện này là tôi đã làm!”

Nghe vậy, Lâm Dương hơi nghiêng đầu, lại nhìn thấy Xương Bá dẫn đầu một đám người, trêи mặt nở nụ cười bước tới…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện