Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 1595


trước sau

Chương 1595:

 

Nhưng ngay sau đó, Dương Phi Dương lần thứ hai vẫy tay: “Đều thu hồi súng lại đi.”

 

Người của Dương thế gia lập tức đem họng súng từ trêи người Lâm Dương thu lại.

 

Mọi người ngạc nhiên.

 

Lâm Dương ngưng mắt, cũng phất tay.

 

Huỳnh Lam cùng Thủy Bình Vân có một ít do dự nhưng cũng không dám chống lại ý của Lâm Dương.

 

Rầm lạp… Người chung quanh lập tức đem súng ống thu hồi.

 

“Lâm tổng,tôi hôm nay không phải tới tìm anh làm khó dễ, mà là muốn cùng anh nói chuyện, mặc dù buổi nói chuyện cảm giác là đang lãng phí thời gian.”

 

Dương Phi Dương khàn khàn nói.

 

“Thời gian lưu cho Dương thế gia các người không nhiều lắm! Tôi chỉ muốn mau chóng thu lại tiền của tôi, nếu các người còn không cho tôi câu trả lời chính xác về thời gian giao tiền, tôi chỉ sợ chỉ có thể dùng đến pháp luật đề bảo hộ chính mình.”

 

Lâm Dương cười nói.

 

“Tôi…”

 

Dương Phi Dương nói.

 

“Thời hạn một buổi tối?”

 

“Nếu anh đồng ý hủy hợp đồng này, đêm nay sẽ nhanh chóng đi làm, nếu anh còn cố ý phải lưu lại phần hợp đồng kia… Ngày mai tám giờ sáng,tôi sẽ chính thức hướng anh phát động tập kϊƈɦ! bác sĩ Lâm! Tôi không giống với cháu của tôi,tôi không biết dùng cái loại thủ đoạn ngu dốt này giao thủ với anh, nhưng tôi cam đoan, sau tám giờ anh sẽ hối hận vì không đem hợp đồng hủy đi!”

 

Dương Phi Dương thản nhiên nói, sau đó động nhẹ ngón tay.

 

Choang! Chiếc ly đế cao tỉnh xảo kia trực tiếp bay ra khỏi cửa xe, vững vàng nện ở trước mặt Lâm Dương.

 

Loảng xoảng! Chiếc ly đế cao bị ném xuống đất, mảnh nhỏ như tuyết hoa tán ra bốn phía.

 

“Đi”

 

Dương Phi Dương nhẹ quát một tiếng, cửa xe mở ra, người của Dương thế gia toàn

bộ nhanh chóng lên xe, đoàn xe muôn Chạy ra ngoài.

 

Thủy Bình Vân nhìn Lâm Dương.

 

“Đề cho bọn họ đi.”

 

Lâm Dương nhẹ nói.

 

Mọi người nghe theo, lúc này mới nhường đường.

 

Toàn bộ người của Dương thể gia rời khỏi ga ra ngầm.

 

“Lâm tổng, xem ra Dương thế gia là không tính toán trước dùng thương chiến cùng chúng ta giao thủ, mà là phải động võ! Anh vẫn là nên cần thận chút!”

 

Huỳnh Lam cùng Thủy Bình Vân đồng loạt đi lên trước, nhíu mày liên tục nói.

 

“Người của Dương thế gia là lúc nào đến Giang Thành?”

 

Lâm Dương liếc qua hỏi Thủy Bình Vân.

 

Thủy Bình Vân ngần ra, há miệng thở dốc, không biết trả lời như thế nào.

 

“Người của Dương thế gia, lại là như thế nào tiến vào bãi đỗ xe ngầm của Dương ..

 

Hoa chúng ta?”

 

Lâm Dương hỏi lại.

 

Hai người đều cúi đầu.

 

‘ “Này Dương Phi Dương còn có người ông ta mang đến, thân thủ cũng không bình thường, nhưng tôi thấy rất kì quái, vì sao ông ta có thê lặng yên không một tiếng động tiến vào ga ra của Dương Hoa chúng ta? Còn đem tôi vây lại,tôi cảm thấy tốt xấu gì, cũng phải trước tiên thu được một chút tin tức mới đúng, Huỳnh Lam, Thủy Bình Vân, lực lượng bảo an của các người quá kém.”

 

Lâm Dương lắc đầu.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện