Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 1759


trước sau

Chương 1759:

Lâm Dương hô hấp căng thẳng, đột ngột lấy lại tinh thần, lập tức nâng tay phòng ngự.

Đã thấy Thái thượng trưởng lão kia giống như ma quỷ xuất hiện trước mặt anh, hai đấm như rồng, bổ tới đây.

Lâm Dương vội vàng chống đỡ.

Mười bảy cú đấm liên tiếp, mỗi một đấm đều đánh vào các đốt ngón tay và các huyệt vị trên cánh tay của Lâm Dương, sức lực không lớn, nhưng cách thức tinh tế kinh người.

Lâm Dương chỉ cảm thấy hai cánh tay không sao cả, nhưng một luồng lực lượng giống như dòng điện từ hai cánh †ay truyền tới nơi lục phủ ngũ tạng…

Lục phủ ngũ tạng bị xé rách đau đớn đột nhiên xuất hiện.

Lâm Dương thoáng lui về phía sau từng bước.

Từng bước này, lại dường như cho Thái thượng trưởng lão kia cơ hội.

Ánh mắt già nua của bà cụ lạnh lùng, nháy mắt từng bước tiến gần Lâm Dương, tiếp đó giương tay lên, hung hăng chém về phía cổ Lâm Dương.

Một dao này, cắt vàng bẻ ngọc, có thể chém đứt toàn bột!

Cực kỳ sắc bén!

Ánh mắt Lâm Dương co lại.

Đối mặt với công kích như vậy, anh căn bản không thể trốn tránh.

Trong tình hình cấp bách này, anh rủ †ừ trong ngực một cây kim bạc, đâm về phía con dao đang chém tới.

Xích!

Kim bạc đâm vào trên con dao, cũng không thể ngăn cản con dao hạ xuống.

Bịch!

Con dao tàn nhẫn chém lên cổ Lâm Dương…

Phập bịch!

Một âm thanh trầm vang truyền ra.

Thân hình của Lâm Dương lập tức từ trên nóc nhà Đông Hoàng cung rơi xuống dưới, ngã thật mạnh trên mặt đất, chật vật không chịu nổi.

Tuy rằng cây kim bạc kia không ngăn cản nổi thế tấn công của con dao, nhưng nó đã tháo gỡ được phần lớn sức mạnh.

Nếu không một dao này chém xuống, cổ của Lâm Dương chỉ sợ sẽ bị chém sống ra, thân đầu tách biệt mỗi nơi.

Đám người xung quanh yên lặng nhìn chăm chú.

Lâm Dương gian nan bò dậy, thân hình có chút lung lay, trên mặt toàn bộ đều là vết máu, chỗ cổ cũng có chút biến dạng, hơi thở cũng

bắt đầu trở nên đồn dập.

“Anh ta không chống đỡ được!”

“Dù sao đó cũng là Thái thượng trưởng lão!”

“Cho dù không phải là Thái thượng trưởng lão, anh ta cũng không chống đỡ được! Anh ta là người, không phải là thần, đánh bại Đại trưởng lão, đánh bại Thiếu Hải, đánh bại ông già kia, đã đủ lắm rồi, anh ta không có khả năng tiếp tục đối phó với Thái thượng trưởng lão! Cho dù thực lực của anh ta cho phép, thể lực của anh ta cũng tuyệt đối không cho phép!”

“Thái thượng trưởng lão và Đường công tử thủ đoạn tính toán thật tốt! Chúng ta ở trên đại hội đánh giết nhau đến sống chết, đoạt được thần giới, bọn họ thì ở nơi này dùng khỏe ứng mệt nhọc, ngư ông ngồi hưởng… Hừ, tôi không phục.”

“Nếu anh không phục, cũng có thể đi tranh đoạt! Nhưng điều kiện trước tiên là anh có thể mạnh hơn Thái thượng trưởng lão!”

“Tôi chỉ nói nói một chút mà thôi…”

“Xem ra, truyền thừa ngày hôm nay, vẫn là do Đường công tử giành được! Chém giết mấy năm, tranh đấu mấy năm, vị trí giáo chủ, cuối cùng lại là của nhà họ Đường…”

“Đây là tuần hoàn sao?”

Những người ở hiện trường muôn vàn cảm khái.

Ai cũng đều biết rằng, Đường Thiên Hạo đã bái Thái thượng trưởng lão Nguyên Tỉnh làm thầy.

Với lại Thái thượng trưởng lão Nguyên Tỉnh vẫn luôn trung thành với giáo chủ đời trước, vốn bà ta đã ẩn cư từ sớm, không hề hỏi chuyện trong giáo, từ sau khi giáo chủ qua đời, bà ta không chỉ †ự mình truyền dạy võ thuật cho Đường Thiên Hạo, còn tự mình rời núi, giúp đỡ anh ta cướp lấy thần giới!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện