Nghe thấy lời nói của Giang Thành, trong lòng Giang Lai dâng lên sự ấm áp, vốn dĩ cô ấy cho rằng mình sẽ không còn được cảm nhận sự quan tâm của anh trai nữa, nhưng hôm nay cô ấy lại có thể nhận được sự quan tâm giống như vậy đến từ một người đàn ông xa lạ.
Hai tên khỉ ốm ngã xuống đất, gương mặt đầy sự sợ hãi nhìn Giang Thành đi từng bước lại gần họ.
Vốn dĩ hắn cho rằng để lại mấy câu hăm dọa xong quay đầu chạy thì chí ít cũng không mất mặt, nhưng hắn không ngờ rằng đối phương lại không có ý định dễ dàng buông tha cho mình như vậy.
“Mày muốn thế nào?” Tên khỉ ốm hỏi.
“Tao muốn thế nào á?”
Giang Thành cười lạnh nói: “Mày đã dọa nạt em gái tao thì phải trả phí bồi thường tổn thất tinh thần.
Thằng mập kia ăn một cây xúc xích trên quầy hàng của em gái tao cũng phải trả tiền.”
Tên khỉ ốm vừa nghe là biết lần này như kẻ cắp gặp phải bà già rồi, lập tức hung dữ nói: “Mày có biết tao sống ở giang hồ này là đàn em của ai không? Đại ca của bọnt ao là Anh báo Cầm Hành đấy!”
“Tao không biết mèo báo gì cả, tao chỉ biết nếu tụi mày không đưa tiền thì chân của chúng mày tàn phế chắc rồi.” Giang Thành lạnh nhạt nói.
Hai tên mập và khỉ ốm vừa nghe vậy thì chợt nhận ra cái chân vừa nãy bị viên đá bắn trúng đã mất cảm giác, về căn bản là không thể nào cử động được.
Viên đá vừa nãy Giang Thành bắn đã điểm đúng lên huyệt đạo trên chân bọn chúng.
Nếu như trong thời gian dài không giải huyệt, phần chân không lưu thông được máu nên dẫn đến hoại tử.
Nếu nghiêm trọng thì chỉ có thể đi cắt chi.
Đến lúc này hai tên khỉ ốm mới nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề nên vội vàng lấy tiền từ trong túi ra, đồng thời xin tha: “Anh à, chúng tôi biết sai rồi, sau này chúng tôi không dám nữa.”
Giang Thành lấy tiền từ trong tay của họ, nhìn lướt qua một chút, có hơn một ngàn tệ.
“Muốn giải huyệt rất đơn giản, hai đứa chúng mày tát nhau hai mươi cái là được.” Giang Thành lạnh nhạt nói: “Nhớ kỹ, nhất định phải mạnh tay, nếu không thì không giải huyệt được đâu.”
Nói xong Giang Thành xoay người rời đi.
Tên khỉ ốm và tên mập nhìn nhau, chỉ đành bắt đầu tát đối phương.
Giang Thành đã biết hai tên côn đồ này từ lâu.
Chúng thường ở gần đây ức hiếp người già, trẻ nhỏ, người ốm yếu, tàn tật.
Lúc trước khi anh vẫn còn giúp ba mẹ trông sạp thì hai tên này không dám đến gây rắc rối.
Đoán chừng chúng biết anh đã chết nên mới đến đây thu phí bảo kê.
Nếu như không dạy dỗ tử tế một lần thì chúng thật sự sẽ không biết sợ.
***** ** để giải quyết vấn đề ở chân của chúng đúng là ở trên mặt, Giang Thành để chúng ra sức bạt tai nhau vừa có thể giải huyệt vừa có thể để chúng nhớ lâu.
Vừa haymột mũi tên trúng hai đích.
“Em cầm lấy chút tiền này đi.” Giang Thành đưa số tiền vừa lấy được nhét vào trong tay Giang Lai.
Giang Lai vội vàng khước từ nói: “Không được, anh đã giúp em rồi, sao em lại tiếp tục lấy tiền của anh được chứ.”
Giang Thành mỉm cười, thành thục mở hộp đựng tiền trên sạp ra rồi bỏ tiền vào, nói: “Đây không phải là tiền của anh, đây là phí bồi thường tổn thất tinh thần hai tên côn đồ kia đưa cho em, và cả tiền ăn xúc xích nữa.”
“A? Vậy cũng không cần nhiều như vậy đâu.” Giang Lai kinh ngạc nói.
“Chẳng biết sao được, hai tên đó thành khẩn quá nên anh cũng không có cách nào từ chối.
Em xem bây giờ chúng vẫn còn ở bên kia tát tai để bày tỏ ý xin lỗi kìa.” Vừa nói Giang Thành vừa chỉ hai tên du côn ở cách đó không xa đang tát tai nhau.
“Mẹ nó, mày đánh thật đấy à?” Tên khỉ ốm chịu một bạt tai đầy đau đớn của tên mập thì lớn tiếng mắng.
Tên khỉ ốm vừa mắng xong thì cảm thấy chân có thể cử động được, vội vàng vui mừng nói: “Ôi, chân tao có thể động đậy rồi.”
Tên mập vừa nghe, vội vàng nói: “Anh, anh mau đánh em đi."
Tên khỉ ốm lập tức xoay tròn cánh tay, bắt đầu đánh liên tiếp hai bên má tên mập.
Tên khỉ ốm còn chưa đánh đã thì tên mập đã la lên: “Đừng đánh nữa, chân của em có thể cử động được rồi.”
Tên khỉ ốm lập tức đỡ tên mập dậy.
Ánh mắt tên khỉ ốm hung dữ nhìn về phía Giang Thành, sau đó cả hai nhếch nhác bỏ chạy.
Giang Lai thấy hai người đi rồi thì vuốt ngực, thở phào một hơi, khẽ cười.
Tiếp đó cô nhìn Giang Thành nói: “Cảm ơn anh nhé, nếu như anh em vẫn còn sống thì em chắc chắn sẽ bảo anh ấy mời anh một bữa.”
Nhắc đến anh trai mình, ý cười trên mặt Giang Lai hoàn toàn biến mất, trong vành mắt lại long lanh nước, hàm răng trắng cắn chặt lấy bờ môi run rẩy, không để mình bật khóc.
Giang Thành nhìn dáng vẻ em gái mình như vậy thì trái tim anh cũng chua xót.
Anh rất muốn ôm em gái vào lòng, nói với cô, mình vẫn còn sống, không để cô ấy đau lòng.
Nhưng hiện tại anh sợ sẽ dọa em gái mình, nên cố nén xuống sự chua xót trong lòng vội vàng nói: “Không sao, sau này em cứ xem anh như anh trai là được.”
Giang Lai không nói gì, chỉ gật nhẹ đầu.
“Em làm cho anh hai cái bánh crepe trái cây đi, anh đói sắp chết rồi.” Giang Thành vội chuyển chủ đề, có lẽ để Giang Lai bận rộn thì cô ấy sẽ không đau lòng như vậy nữa.
Giang Lai vội vàng đồng ý, nhấc tay lau nước mắt còn đọng trên vành mắt, đồng thời bắt đầu làm bánh crepe trái cây.
“Hai chiếc bánh crepe trái cây này cho anh, anh không cần đưa em tiền đâu, xem như em cảm ơn anh.” Mắt Giang Lai đỏ ửng nhìn Giang Thành nói.
Giang Thành cũng không khách sáo nữa, nhận lấy bánh crepe trái cây nói: “Sau này anh sẽ thường xuyên đến mua.”
“Được ạ, lúc nào cũng hoan nghênh anh.” Giang Lai cười nói.
Vốn Giang Thành còn muốn về nhà thăm cha mẹ mình, nhưng anh biết thân phận hiện tại của mình mà về nhà thì không được phù hợp lắm.
Lần này có thể gặp được em gái là đã tốt lắm rồi.
Trở lại xe, Giang Thành cầm lấy một cái bánh crepe hoa quả nói với Hứa Tình: “Cô giáo Hứa, cô ăn một cái không?”
“Anh gọi em là gì?” Hứa Tình nhăn mày nói.
Lúc này Giang Thành mới kịp phản ứng lại, vội vàng nói: “Bà… bà xã.”
Giang Thành cũng cảm thấy có chút kì quặc.
Rõ ràng trước kia là cô giáo hướng dẫn mình thực tập, rồi bỗng dưng thành vợ mình.
Hứa Tình