Triệu Hùng thấy vợ mình tủi thân khóc lên, tiến đến tát La Tinh hai cái, lạnh giọng nói: "Đi đi! Đừng để tôi gặp lại ông ở thành phố Hải Phòng.
" La Tinh như được đại xá, từ trong văn phòng vội vàng chạy ra.
Ông ta đã bị Thẩm Minh nhốt ở văn phòng vài giờ liền.
Triệu Hùng khuyên nhủ dỗ dành Lý Thanh Tịnh cả buổi, cô ấy mới dừng khóc thút thít.
Trên đường trở về, trong đầu Lý Thanh Tịnh không yên, vẫn luôn nghĩ đến lời La Tinh nói.
Vì phân tán sự chú ý của Lý Thanh Tịnh, Triệu Hùng cố ý nói với cô: “Vợ ơi, cô giáo Ngọc Anh đã giúp chúng ta chăm sóc Dao Châu, lát nữa sau khi anh đưa em về nhà, rồi ghé đón con ở trường về!”
“Được! Cứ vậy đi.
”
Lý Thanh Tịnh quay đầu, đột nhiên nói với Triệu Hùng: “Triệu Hùng, em sống có phải quá thất bại hay không?”
“Không có đâu! Sự nghiệp của em vô cùng thành công, là tấm gương ở nhà họ Lý, bố vợ và Diệu Linh rất tự hào về em.
”
“Nhưng mẹ em căn bản không quan tâm em, ở trong mắt bà ấy chỉ có lợi ích của nhà họ Đào.
Bà ấy vậy mà bán đứng con gái, loại chuyện này cũng có thể làm được, em chịu quá đủ rồi!”
Triệu Hùng thở dài, nói: “Mẹ em vẫn luôn nhớ thương gia sản nhà họ Đào.
Lại không nghĩ tới, lấy trình độ kiếm tiền của em hiện tại, còn có lương của bố vợ, đủ khả năng để bà ấy an hưởng tuổi già.
”
Triệu Hùng một tay lái xe, một tay đặt lên tay vợ mình, nói: “Yên tâm đi, Tịnh à! Gieo nhân nào, gặt quả nấy! Nhà họ Đào sẽ gặp báo ứng.
”
Sau khi đưa Lý Thanh Tịnh an toàn về tới nhà, Triệu Hùng và Lý Thanh Tịnh vừa lên lầu đã thấy con gái họ, Dao Châu đã ngủ.
Phan Ngọc Anh thấy Triệu Hùng và Lý Thanh Tịnh đã trở lại, nhìn thấy đôi mắt Lý Thanh Tịnh hơi sưng đỏ giống như là vừa mới khóc, định mở miệng hỏi thăm nhưng rồi vẫn nhịn xuống.
“Anh Hùng, chị Tịnh! Nếu hai người đã trở lại, vậy tôi về đây.
”
Phan Ngọc Anh cầm túi, khẽ nói.
“Cô Anh, để chồng tôi tiễn cô.
Cảm ơn cô đã luôn giúp chúng tôi chăm sóc con gái.
”
Phan Ngọc Anh cũng không có cự tuyệt để Triệu Hùng đưa tiễn, nhoẻn miệng cười, nói: “Chị Tịnh không cần khách sáo, đây là việc tôi nên làm.
”
Cô đưa tay tạm biệt Lý Thanh Tịnh, cùng Triệu Hùng đi xuống lầu! Ở trên đường bên sông Học viện Sư Phạm, Triệu Hùng thấy thần sắc của Phan Ngọc Anh vẫn luôn bất an, thoáng nhìn qua đồng hồ, đã mười giờ mười lăm phút tối.
Triệu Hùng biết ký túc xá đại học của Phan Ngọc Anh đóng cửa lúc mười giờ, hiện tại đã quá thời gian.
Triệu Hùng nói với Phan Ngọc Anh: “Cô giáo Ngọc Anh, đều tại chúng tôi trở về quá muộn! Ký túc xá của cô nhất định sẽ không cho vào.
Tôi đặt phòng khách sạn để cô ở tạm được không?”
Phan Ngọc Anh đưa mắt nhìn thành phố Hải Phòng xa lạ này, đã trễ thế này, cô thật sự không có chỗ nào để đi.
“Anh Hùng, tôi tự mình đi khách sạn đặt phòng là được, không cần phiền anh!”
“Như vậy sao được!”
Triệu Hùng lái xe chở Phan Ngọc Anh tới khách sạn Minh Tú.
Giám đốc khách sạn Minh Tú đều quen biết Triệu Hùng, biết anh là bạn thân của Thẩm Minh.
Giám đốc tự mình tiếp đón Triệu Hùng, thấy anh đi cùng một cô gái đẹp đến.
Cũng không dám hỏi nhiều, lập tức đưa thẻ phòng cho anh.
Sau khi tới cửa phòng, Triệu Hùng cũng không rời đi.
Anh trò chuyện với Phan Ngọc Anh, “Cô giáo Ngọc Anh, sau khi tốt nghiệp cô muốn làm gì?”
“Chắc tôi sẽ trở về quê mình, làm một cô giáo dạy vũ đạo hoặc là làm giáo viên tiếng Anh?”
“Có từng nghĩ tới tiến vào giới giải trí không?”
Triệu Hùng đột nhiên hỏi một câu.
Phan Ngọc Anh cười khổ, nói: “Tôi không có chuyên môn cũng không trải qua lớp đào tạo nghệ thuật, lại không có quan hệ nguồn nhân mạch, rất khó tiến vào giới giải trí.
Lại nói, mọi người đều biết nước ở giới giải trí rất sâu, có khả năng không thích hợp với người như tôi.
”
“Vậy cô có nghĩ tới làm minh tinh lớn không?”
Triệu Hùng hỏi.
“Không có ai lại không nghĩ tới! Cũng không phải ai cũng có thể trở thành minh tinh lớn.
”
Triệu Hùng gật đầu, nói: “Tôi có đầu tư một công ty giải trí, lúc cô livestream, ca hát cùng khiêu vũ đều rất tốt.
Tuy cô không trải qua lớp đào tạo nghệ thuật, nhưng từ từ bồi dưỡng là một tài năng có tiềm lực.
Thế nào, cô có muốn thử xem không?”
Sau khi Phan Ngọc Anh nghe thấy, cảm giác mình giống như là đang nằm mơ.
Không ngờ Triệu Hùng còn đầu tư một công ty giải trí.
Gia cảnh Phan Ngọc Anh rất bình thường, đương nhiên hy vọng thông qua nỗ lực của mình thay đổi hoàn cảnh sống của gia đình.
Nếu có thể làm đại minh tinh, như vậy liền có thể cho người nhà một cuộc sống thật tốt.
“Anh Hùng, thật là vô cùng cảm ơn anh.
”
“Không cần! Ở phương diện này cô có thiên phú và tài năng, tôi mới đề cử cho cô.
Cô có rảnh đi đến công ty giải trí Nhật Hạ, tìm giám đốc Thu Hoài ở đó.
Nói với cô ấy là cô được tôi giới thiệu.
Thời gian đã trễ, cô trước nghỉ ngơi đã! Tôi đi trước.
”
Phan Ngọc Anh tiễn Triệu Hùng đến cửa, tạm biệt anh ấy, nhìn Triệu Hùng rời đi.
Sau khi đóng cửa lại, Phan Ngọc Anh không kiềm chế được hưng phấn trong lòng, nằm ở trên giường lăn qua lăn lại.
Sau khi yên tĩnh, một vấn đề vẫn luôn làm Phan Ngọc Anh bối rối.
Triệu Hùng mặt nào mình cũng thấy toàn một chữ giàu, nhưng thấy dáng vẻ vợ anh ấy là Lý Thanh Tịnh, người một nhà họ dường như đang phát sầu vì tiền mua nhà.
Đây là xảy ra chuyện gì?