Hoàng Thế Vĩnh thân là chủ tịch ban giám khảo, cuối cùng tuyên bố ra thành tích này khiến trên khán đài ồn ào cả lên.
Cô bé tên là Chu Quế Mỹ nhảy múa sai lầm rõ ràng như vậy, hơn nữa độ khó của bài nhảy cũng không khó nhiều như bài nhảy của Dao Châu, thế mà lại nhận được điểm cao nhất.
Triệu Hùng không nghĩ tới đối thủ con gái PK vòng loại gặp phải lại là người Hoàng Thế Vĩnh muốn "Chăm sóc".
Lý Thanh Tịnh nắm tay Triệu Hùng thật chặt vội vàng nói: "Triệu Hùng, đây là chuyện không công bằng với Dao Châu.
Chúng ta nên làm gì đây?"
Triệu Hùng cảm thấy bàn tay trắng như ngọc của Lý Thanh Tịnh lạnh buốt, anh mới an ủi cô nói: "Thanh Tịnh, em đừng nóng vội.
Anh tin Kỳ Ngọc Phong sẽ xử lý tốt việc này."
Đúng lúc này thì Kỳ Ngọc Phong đứng lên từ ghế lãnh đạo để nói với Giám đốc đài truyền hình bên cạnh: “Giám đốc Quý Luân! Bạn nhỏ tên là Chu Quế Mỹ vừa nãy đã mắc sai lầm trong khi dự thi.
Bạn nhỏ tên là Triệu Dao Châu biểu diễn rất hoàn mỹ.
Vì sao Triệu Dao Châu chỉ được 9.82 điểm, mà cô bé tên là Chu Quế Mỹ lại được điểm cao nhiên toàn trường là 9.
98 điểm chứ?"
"Chuyện này..."
Lưu Quý Luân không nghĩ tới Kỳ Ngọc Phong sẽ để ý tới chuyện như hạt vừng này.
Nhưng ông ta cũng không dám đắc tội Kỳ Ngọc Phong vì anh ta là người của "Tập đoàn Hùng Quang ", "Tập đoàn Hùng Quang " là kim chủ lớn nhất của đài truyền hình thành phố.
Nếu đắc tội Kỳ Ngọc Phong thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
"Tổng giám đốc Ngọc Phong, ban giám khảo có quy tắc của ban giám khảo mà!" Lưu Quý Luân nói qua loa một câu.
Kỳ Ngọc Phong muốn biểu hiện trước mặt Triệu Hùng nên đã cố ý hừ lạnh một tiếng thật lớn nói: "Cái gì gọi là quy tắc của ban giám khảo chứ? Không tin chúng ta hỏi người xem ở hiện trường một chút, ông hỏi bọn họ thấy Triệu Dao Châu thắng trận đấu này, hay là Chu Quế Mỹ thắng được trận này?"
Kỳ Ngọc Phong vừa dứt lời, người xem trên đài đã rối rít lớn tiếng hò hét nói: "Triệu Dao Châu thắng! Các người làm như vậy, rõ ràng là có chuyện ăn gian ngầm."
"Triệu Dao Châu thắng!..."
Lưu Quý Luân không nghĩ tới một câu của Kỳ Ngọc Phong sẽ khiến người xem trên khán đài phẫn nộ.
Kỳ Ngọc Phong nói với Lưu Quý Luân: "Giám đốc Quý Luân, ông thấy chưa? Ánh mắt của quần chúng là sáng suốt đó.
Tôi dám đánh cược, chủ tịch ban giám khảo Hoàng Thế Vĩnh nhất định đã dùng quy tắc ngầm với cuộc thi.
Nếu như đài truyền hình mấy người truyền bá chương trình này thì Trung tâm mua sắm Tần Uyển của chúng tôi sẽ rút toàn bộ vốn, hơn nữa cũng sẽ để đài truyền hình của các người đền bù thêm vào."
Lưu Quý Luân nghe xong đã luống cuống tại chỗ.
Ông ta không nghĩ tới Kỳ Ngọc Phong lại vì hai đứa trẻ so tài mà làm to chuyện với mình.
"Tổng giám đốc Ngọc Phong, xin bớt giận! Tôi sẽ gọi Hoàng Thế Vĩnh đến để hỏi chú ta đã xảy ra chuyện gì?"
Thế là Lưu Quý Luân phái đạo diễn gọi Hoàng Thế Vĩnh đang ngồi trên ghế ban giám khảo sang đây.
Lúc hỏi nguyên nhân vì sao lại cho Chu Quế Mỹ điểm cao, Hoàng Thế Vĩnh cho giải thích là bài nhảy của Chu Quế Mỹ có độ khó cao hơn so với bài nhảy của Triệu Dao Châu.
Hoàng Thế Vĩnh rất thông minh, chú ta cố gắng đẩy hướng câu chuyện về lĩnh vực chuyên môn.
Thế này coi như Lưu Quý Luân của đài truyền hình hỏi tới cũng sẽ không có chuyện gì lớn.
Lưu Quý Luân nói với Kỳ Ngọc Phong: "Tổng giám đốc Ngọc Phong, cậu cũng đã nghe thấy, cô bé tên là Chu Quế Mỹ kia nhảy bài có độ khó cao hơn.
Cho nên mới..."
"Bớt lươn lẹo!"
Kỳ Ngọc Phong trực tiếp chửi thẳng: "Lưu Quý Quân, mắt ông có bị mù không? Vừa rồi rõ ràng Triệu Dao Châu nhảy bài có độ khó cao hơn bài của Chu Quế Mỹ, ông lớn lên không có não hay sao mà nghe Hoàng Thế Vĩnh ăn nói bậy bạ như thế?"
Hoàng Thế Vĩnh không biết Kỳ Ngọc Phong, chú ta nghe xong lời Kỳ Ngọc Phong nói lại nổi giận quát to với Kỳ Ngọc Phong: "Cậu là ai? Chẳng lẽ còn chuyên nghiệp về lĩnh vực nhảy múa hơn cả Hoàng Thế Vĩnh tôi sao?"
"Tôi không chuyên nghiệp như ông, nhưng mắt tôi không bị mù.
Hoàng Thế Vĩnh, không phải ông là chủ tịch ban giám khảo sao? Ông cho Chu Quế Mỹ điểm cao như vậy, ông nhất định đã lấy tiền của phụ huynh cô bé rồi."
"Cậu nói bậy! Tôi làm gì có." Hoàng Thế Vĩnh dựa vào lí lẽ biện luận nói: "Cậu đừng có ngậm máu phun người ở đây, có ngon thì lấy chứng cứ ra đi?"
"Muốn chứng cứ đúng không?"
Kỳ Ngọc Phong lấy phiếu