Hoàng Thiên cũng nghi ngờ không thôi, nhìn thấy Trương Lan Phượng sợ đến như vậy, anh cũng biết đây không phải việc nhỏ.
Trương Lan Phượng thở hồng hộc, sau khi ổn định lại hơi thở mới nói với Lâm Ngọc An: “To chuyện rồi. Hoàng Thiên đã gây ra đại họa!”
“Hả?”
Lâm Ngọc An sợ ngây người, thấy Trương Lan Phượng nghiêm túc như vậy, thật sự sợ hãi thay Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên vẫn im lặng không nói. Anh chưa bao giờ sợ hãi chuyện gì, nói chỉ là đại họa? Cho dù trời sập thì có sao? Cái thân này vẫn chống đỡ được.
“Hoàng Thiên, cậu còn không mau chạy đi?”
Trương Lan Phượng nhìn Hoàng Thiên vân không có phản ứng gì, gấp đến mức nhảy lên chất vấn Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên ngơ ngác. Chạy cái gì?
“Tại sao tôi lại phải chạy?”
Hoàng Thiên nhìn chằm chằm Trương Lan Phượng, hỏi.
“Được rồi, được rồi, cậu có chạy hay không thì mặc kệ cậu! Có điều tôi cảnh cáo cậu, cậu có chết cũng đừng liên lụy đến con gái tôi!”
Trương Lan Phượng không kiên nhẫn được nữa, chỉ vào Hoàng Thiên mà quát.
Hoàng Thiên không hiểu chuyện gì. Rốt cuộc là có chuyện gì chứ?
Lâm Ngọc An cũng không biết Trương Lan Phượng đang nói đến chuyện nào, đứng bên cạnh Hoàng Thiên mà mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Mẹ, mẹ đừng vội, mẹ hãy nói rõ ràng mọi chuyện đi. Mẹ cứ nói không đầu không đuôi như thế, ai có thể hiểu được chứ?”
Lâm Ngọc ‘An vội la lên.
“Được, được, mẹ nói ngắn gọn. Hai đứa biết anh của Phạm Văn Doãn là ai không?”
Bộ dáng Trương Lan Phượng vô cùng e ngại, trừng mắt hỏi Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An.
“Sao bọn con biết được?”
Lâm Ngọc An thở dài nói.
“Mẹ nói cho hai đứa biết, anh của Phạm Văn Doãn là Phạm Văn Hùng, nhân vật có tiếng tăm nhất Bắc Giang! Hoàng Thiên khiến Phạm Văn Doãn và Phạm Văn Hồng thành ra như vậy, Phạm Văn Hùng có thể không trả thù sao?”
Trương Lan Phượng tức giận nói, liếc mắt nhìn Hoàng Thiên, nói tiếp: “Đều là chuyện do cậu gây ra! Lần này lớn chuyện rồi đấy, để tôi xem cậu giải quyết thế nào?”
Lâm Ngọc An nghe hiểu được đại khái câu chuyện. Nhưng Trương Lan Phượng gấp gáp quá, nói năng bừa bãi, Lâm Ngọc An vẫn không hiểu rõ.
“Ha ha, sao bà biết những chuyện này?”
Hoàng Thiên lạnh lùng cười, nhìn Trương Lan Phượng hỏi.
Anh đã dự liệu được chuyện này, ngày hôm nay Trương Lan Phượng nhất định đã đi gặp Phạm Văn Hồng và Phạm Văn Doãn.
Nếu không, bà ta sẽ không thể biết nhiều thứ như vậy.
Trương Lan Phượng hơi xấu hổ, trừng mắt nhìn Hoàng Thiên: “Tôi biết kiểu gì không đấn lượt cậu quan tâm! Hiện tại cậu chỉ có một con đường để đi, đó là chạy trốn, đừng liên lụy đến Ngọc An là được rồi!”
“Mẹ, dù có chuyện gì, con cũng ở cùng Hoàng Thiên.”
Lâm Ngọc An nói với Trương Lan Phượng, giọng điệu rất kiên định.
Trương Lan Phượng sợ nhất cái này.
Hiện tại, bà ta đã bị Phạm Văn Hùng dọa sợ vỡ mật, chỉ muốn nhanh chóng phủi sạch quan hệ với Hoàng Thiên.
Trong suy nghĩ của bà ta, chỉ cần Hoàng Thiên rời đi thì đã là chuyện tốt rồi. Bà ta mới có thể tác thành cho Lâm Ngọc An và Phạm Văn Doãn.
Nhưng bây giờ thấy Lâm Ngọc An bất chấp mạng sống ở cạnh Hoàng Thiên, Trương Lan Phượng liền tức giận vô cùng.
“Ngọc An, mẹ không đùa với con đâu.
Con biết Phạm Văn Hùng làm gì ở Bắc Giang không? Anh ta mở sòng bạc đó! Thế lực rất lớn, nếu muốn đè bẹp Hoàng Thiên cũng chỉ cần một câu nói thôi!”
Trương Lan Phượng nghiêm túc cảnh cáo Lâm Ngọc An.
Lâm Ngọc An nghe xong, không khỏi lo lắng thay cho Hoàng Thiên.
Người có thể mở sòng bạc ở nơi hỗn loạn như Bắc Giang, chắc chắn là một nhân vật có quyền lực khủng khϊế͙p͙.
Nếu Phạm Văn Hùng thật sự để ý đến Hoàng Thiên, vậy thì Hoàng Thiên đen đủi rồi.
Nghĩ đến đây, Lâm Ngọc An khẽ cắn môi, nói với Trương Lan Phượng: “Mẹ đừng nói nữa, Hoàng Thiên gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng. Là vợ của anh ấy, lẽ ra còn phải ở cạnh anh ấy chứ”
“Thôi rồi, con bé này, sao lại cứng đầu thế chứ? Mẹ nuôi con lớn đến giờ dễ lắm sao? Con lại vì Hoàng Thiên mà đến mạng sống cũng không cần sao?”
Trương Lan Phượng giậm chân, vỗ ngực nói với Lâm Ngọc An.
Lâm Ngọc An không nghe nổi nữa. Cô biết, Trương Lan Phượng không thể nào hiểu nổi tình cảm của cô đối với Hoàng Thiên lúc này.
“Trương Lan Phượng, bà đã nói xong chưa? Đi về nhà đi.”
Hoàng Thiên xua tay đuổi Trương Lan Phượng đi, không muốn tiếp tục nghe bà ta lải nhải.
Trương Lan Phượng nghe xong lập tức trừng mắt, quát mắng Hoàng Thiên: “Cái gì?
Cậu còn đuổi tôi đi? Cậu lén đưa Ngọc An đến đây, lỡ như phú bà bao nuôi cậu quay lại làm tổn thương Ngọc An thì cậu tính sao?”
“Mẹ, mẹ nói bậy bạ gì đó? Sao Hoàng Thiên lại được bao nuôi chứ? Còn có phù bà nào nữa?”
Lâm Ngọc An không thể chịu được việc Trương Lan Phượng cứ nói nhăng nói cuội, lớn tiếng với bà ta.
“Đứa bé ngốc này, mẹ đã nghe ngóng được rồi! Chủ nhân của căn biệt thự này là một bà chủ. Nếu không phải Hoàng Thiên được bà ta bao nuôi thì còn có thể là gì nữa?”
Trương Lan Phượng tức giận nói.
“Bà chủ kia chính là mẹ của Hoàng Thiên!”
Lâm Ngọc An nói.
Trương Lan Phượng nghe xong liền vô cùng sửng sốt, nhưng lập tức bĩu môi.
“Ha ha, con có nói chuyện này cho trẻ con thì chúng nó cũng không tin đâu! Ngọc An, con thông minh lắm mà, sao lại bị Hoàng Thiên lừa thành ra như vậy chứ?”
Trương Lan Phượng ha ha cười.
“Không thể nào nói chuyện được với mẹ mà.
Lâm Ngọc An lắc đầu, thở dài.