Nếu chỉ khoác lác với người trong nhà thì cũng chẳng sao.
Mấu chốt là hôm nay đủ mặt họ hàng đến ăn tân gia, Lâm Hàn lại còn bày đặt ra vẻ.
Người mất mặt không chỉ có Lâm Hàn, mà có toàn bộ người nhà họ Dương nữa.
Điều này khiến Dương Cảnh Đào giận đến đầu cũng muốn bốc khói.
"Anh rể hai à..."
Dương Khiết nhìn sang Lâm Hàn.
Trong ấn tượng của cô ấy, Lâm Hàn cũng không phải loại người thích chém gió, sao hôm nay lại nói ra những câu kỳ lạ như vậy?
Tại một góc trong phòng khách, một người đàn ông trung niên trên ngực đeo thẻ phóng viên tay ôm laptop, ánh mắt nhìn về phía Lâm Hàn rồi cúi đầu ghi chép lại:
"Trong buổi tiệc tân gia, Triệu Tứ Hải trở thành trung tâm được họ hàng khen ngợi".
"Người con ở rể bất hiếu của nhà họ Dương bị mọi người xem thường. Nhưng bản tính người này thích khoe khoang, ăn nói vô lễ, vừa mở miệng đã bị những người họ hàng kia chế giễu, sự việc này cũng được tính là người đáng thương cũng có chỗ đáng trách!"
"Tóm lại, đoạn video hôm nay được quay rất thành công. Sau khi Triệu Tứ Hải trở thành người giàu có, anh ta đã mua biệt thự và một chiếc xe sang trọng. Anh ta hãnh diện thể hiện trước mặt bố vợ và những người họ hàng thân thích. Đồng thời, cũng vả vào mặt Lâm Hàn, người luôn làm anh ta khó chịu".
"Nếu đoạn video này được phát sóng, ắt hẳn tỷ suất và hiệu ứng thu về sẽ rất cao".
...
Bữa tiệc kéo dài khoảng nửa tiếng đồng hồ.
"Lâm Hàn, ăn no chưa? No rồi thì về nhanh đi!", Dương Cảnh Đào nhìn về phía Lâm Hàn: "Có cậu ngồi đây tôi thấy phiền quá, nhìn cậu là nuốt không trôi rồi".
"Bà xã, chúng ta về thôi", Lâm Hàn gác đũa, nhàn nhạt nói.
"Dạ!"
Dương Lệ gật đầu, kề vai Lâm Hàn ra cửa.
Từ lâu, cô cũng chẳng ưa gì đám họ hàng này.
"Em trai Lâm Hàn à, nhớ chuyển lì xì mừng tân gia qua wechat nhá!", Triệu Tứ Hải gọi theo từ sau.
"À đúng rồi, Lâm Hàn", Dương Duyệt cũng nói:
"Biệt thự của cậu do quỹ đầu tư Nhân Phàm cấp cho Tiểu Lệ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị lấy lại. Nếu lúc đó cậu không còn chỗ ở, có thể đến nhà chúng tôi này, nhưng mà mỗi tháng sẽ thu 8 ngàn tiền thuê phòng nha!"
"8 ngàn tệ hả? Thằng vô dụng này mỗi tháng kiếm được 800 tệ cũng không tồi rồi!", Trần Đại Lâm cười nhạo.
"Sau này bố sẽ ở biệt thự này", mặt mày Dương Cảnh Đào hớn hở: "Không cần ở chỗ thằng Lâm Hàn kia nữa, vừa nhìn thấy thằng vô dụng đó là bố bực mình rồi".
...
Lúc này, Lâm Hàn và Dương Lệ đã đi tới trước biệt thự.
"Ông xã, đám họ hàng kia đáng ghét quá đi mất!", Dương Lệ giận đến nghiến răng nghiến lợi:
"Sao bọn họ không nhìn lại xem, nhà mình ở là gì, kiểu nhà thế nào, đi xe loại nào, họ lấy tư cách gì mà nói xấu sau lưng anh chứ".
"Bản chất của mấy người này đã ăn vào tận xương tủy rồi, không thay đổi được đâu", Lâm Hàn nhàn nhạt nói.
"Ông xã, anh là người giàu có, em biết điều đó mà", Dương Lệ lại mở miệng:
"Xe và biệt thự nhà chúng ta đều do anh mua, tại sao anh không nói rõ cho đám họ hàng kia biết? Em nghĩ, nếu anh nói ra, đám họ hàng kia sẽ câm mồm lại ngay".
Lâm Hàn bật cười: "Em cảm thấy nếu anh nói ra thì bọn họ có tin không? Một căn biệt thự tiền tỷ, hai chiếc xe hơi Mercedes E, bọn họ sẽ tin anh đủ tiền mua chúng sao?"
"Sao lại không tin chứ?", Dương Lệ khó hiểu hỏi.
"Vì bản tính họ là thế", Lâm Hàn nói:
"Ví dụ như, bên cạnh em có một người họ hàng vô cùng nghèo, giống chú Tư Trương Đức Thuận ấy, ở trong một căn nhà lấm lem bùn đất".
"Nhưng rồi một ngày nọ, bỗng nhiên ông ta nói với em, ông ta là một người cực kỳ giàu có, sở hữu tiền tỉ. Sau đó lái xế xịn đến trước mặt em, em sẽ cho rằng số tiền đó là của ông ta sao?"
"Đương nhiên là không rồi, một người nghèo như vậy làm sao bỗng nhiên trở nên giàu có được", Dương Duyệt lắc đầu, cô nói tiếp:
"Phản ứng đầu tiên của em là chắc ông ta đã làm chuyện phi pháp, mới đột nhiên phát tài như vậy".
"Không sai", Lâm Hàn nói: "Đám họ hàng đó cũng như vậy thôi".
"Trước giờ, trong ấn tượng của đám họ hàng đó anh chỉ