Chàng Rể Vô Song

Chương 373


trước sau

Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
**********



Chương 373: Sòng bạc ngầm "Chê nghèo ham giàu đó!"

Anh nợ em một câu yêu thương!


Dương Duyệt nằm trong lòng Triệu Tứ Hải cười lạnh:

“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng, bình thường Tiểu Khiết trông có vẻ là một đứa bé ngây thơ đơn thuần, không ngờ khi chúng ta sa cơ thất thế nó lại không cho chúng ta mượn tiền!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Một tháng lương của nó hơn 500 ngàn tệ, bản thân lại không dùng hết được. Tiền để chỗ nó cũng chỉ nằm yên đó thôi, chẳng thà cho chúng ta mượn! Đã nói trong vòng một năm sẽ trả lại cho nó chứ có phải không trả đâu. Không nghĩ rằng nó đã không cho mượn, lại còn đưa điện thoại cho tên vô dụng Lâm Hàn nghe máy".

“Rõ ràng Tiểu Khiết cũng xem thường chúng ta như thằng vô tích sự đó! Sợ chúng ta không trả nổi!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Đúng vậy! Anh cũng không ngờ Tiểu Khiết lại như vậy, đúng là lòng người khó đoán!”, Triệu Tứ Hải thở dài: “Vợ à, bây giờ chúng ta làm sao đây?”

“Chỉ có thể vay ngân hàng thôi”.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Dương Duyệt suy nghĩ một lúc rồi nói: “Trước mắt đó là con đường duy nhất rồi, với năng lực của Tứ Hải anh thì vay một khoản ở ngân hàng cũng không phải vấn đề lớn, chỉ có như vậy những nhà phát triển kia mới chịu hợp tác với chúng ta”.

“Đành vậy”.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Triệu Tứ Hải gật đầu: “Đợi vay được tiền ở ngân hàng rồi anh nhất định sẽ cố gắng làm việc! Việc hôm nay đã đả kích anh rất nhiều! Đợi anh kiếm được tiền, anh sẽ lấy lại tôn nghiêm đã mất hôm nay”.

“Ừm! Ông xã cố lên!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Dương Duyệt khích lệ.

Ting!

Anh nợ em một câu yêu thương!


Điện thoại của Dương Duyệt kêu lên, cầm lên xem là một tin tức.

“Anh trai chạy Rolls-Royce…”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Nhìn tiêu đề, anh mắt của Dương Duyệt sáng lên:

“Lâu lắm rồi chưa nghe tin tức gì của anh trai chạy Rolls-Royce đấy”.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Cô ta lập tức mở tin ra xem.

“Là tin tức về anh trai chạy Rolls-Royce, thần tượng của em!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Cả người Triệu Tứ Hải cũng chấn động, vội vàng sáp tới xem.

“Anh trai chạy Rolls-Royce ở Kim Lăng đã giúp đỡ cảnh sát thành phố phá một vụ án buôn bán ma túy đặc biệt lớn… giỏi quá, thần tượng của tôi!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Triệu Tứ Hải kích động đến nỗi cả người run lên: “Lúc ở thành phố Đông Hải anh ấy đã giúp cảnh sát phá án, không ngờ đến Kim Lăng rồi mà vẫn còn giúp cảnh sát Kim Lăng bắt tội phạm buôn bán ma túy!”

“Không hổ là thần tượng của anh!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Triệu Tứ Hải vô cùng hào hứng.

“Phải đấy, không hổ là thần tượng của em!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Dương Duyệt nhìn chằm chằm: “Anh trai chạy Rolls-Royce này không những nhiều tiền, đa tài đa nghệ mà còn lan toả năng lượng tích cực nữa!”

“Thật sự luôn”, Triệu Tứ Hải gật đầu, nghiêm túc nói: “Bây giờ anh đang ở trong giai đoạn tệ hại nhất của cuộc đời, danh tiếng ở Đông Hải cực kì xấu. Ở Kim Lăng này ngay cả một đồng cũng không mượn được, cảm thấy bản thân đang chìm trong bóng tối”.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Mà anh trai chạy Rolls-Royce như một tia sáng trong cuộc sống của anh, cho anh hy vọng, cho anh động lực tiến lên phía trước! Chính là năng lượng của thần tượng!”

“Nhìn thấy tin tức của anh ấy, anh cảm thấy cả người tràn trề ý chí chiến đấu, vô cùng hăng hái! Anh tin rằng mình nhất định sẽ ngẩng cao đầu đứng lên lần nữa!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Đến lúc đó, Dương Khiết là cái thá gì? Tên bất tài Lâm Hàn kia lại là cái thá gì? Chúng nó chắc chắn sẽ bị anh dẫm nát dưới chân! Có động lực mà anh trai chạy Rolls-Royce đem lại, anh nhất định sẽ thành công!”

Triệu Tứ Hải siết chặt nắm tay, ngón cái đâm sâu vào trong da thịt, gằn giọng nói:

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Đặc biệt là thằng vô dụng Lâm Hàn kia, đến lúc đó anh sẽ giẫm nó dưới chân, chà đạp lên tôn nghiêm của nó! Tưởng rằng bản thân dựa dẫm vào ông lớn Trần Nam thì ngoắt đuôi lên tận trời sao, anh sẽ cho nó biết cảm giác nhục nhã khi tôn nghiêm bị giẫm đạp!”

“Ừm! Ông xã cố lên!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Dương Duyệt cổ vũ.


Anh nợ em một câu yêu thương!


7h50 sáng, khách sạn Hilton.

Ăn xong bữa sáng Lâm Hàn liền nhận được tin nhắn của Ngô Xuyên, người của Tôn Hàn Các điều đến đã ở dưới lầu rồi.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Được”.

Lâm Hàn trả lời tin nhắn của Ngô Xuyên sau đó triệu tập bốn người Tiểu Đông cùng đi xuống lầu.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Bãi đỗ xe dưới lầu, tám chiếc Buick Business đỗ thẳng hàng.

Nhìn thấy Lâm Hàn xuất hiện, cửa của tám chiếc xe đồng loạt mở ra, từng người đàn ông cao lớn đeo kính đen bước ra khỏi xe.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Những người này ai cũng cao lớn, trên người mặc tây trang, cả người toả ra khí thế lạnh lẽo.

Những người này, đều là thành viên của Tôn Hàn Các đến Kim Lăng ngay trong đêm, tổng cộng 40 người.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Anh Hàn!”

Bốn người cùng cúi đầu chào Lâm Hàn, âm thanh chấn động thu hút sự chú ý của người đi đường xung quanh.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Ôi trời, làm cái gì vậy? Quay phim hả?”

“Chúng ta tránh xa một chút, mấy người đấy vừa nhìn đã biết không dễ chọc!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Trên đường văng vẳng tiếng thì thầm, nhanh chân rời khỏi nơi đây.

“Mọi người từ Đông Hải đến đây trong đêm, đường xá xa xôi, chắc rất mệt”, Lâm Hàn nhìn vào đám đông, nhàn nhạt mở miệng:

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghỉ ngơi, tiếp theo còn có
nhiệm vụ quan trọng cần giải quyết, tôi hy vọng mọi người nhanh chóng lấy lại tinh thần”.

“Vâng, anh Hàn!”

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Chúng tôi chắc chắn sẽ vực dậy tinh thần!”


Anh nợ em một câu yêu thương!


Những người đó đồng loạt nói.

“Đi thôi”.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Ánh mắt Lâm Hàn trở nên nghiêm nghị.

Hôm nay, rất quan trọng.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Phải giải quyết Tưởng Đào trước khi nhà họ Hoàng biết Lâm Hàn đang ở Kim Lăng.

Bởi vì hiện tại chỉ có Tưởng Đào biết rõ thân phận của Lâm Hàn.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Nếu như chậm một chút, mệnh lệnh của nhà họ Hoàng truyền đi thì Lâm Hàn sẽ gặp nguy hiểm.

Sau khi lên xe, hàng dài người tiến vào quận Tê Hà.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Lúc sắp tới số 43 đường Thiên Dương, Lâm Hàn ra lệnh cho 40 người của Tôn Hàn Các xuống xe, tản ra bốn phía.

Lâm Hàn và bốn người Tiểu Đông vẫn đi vào đường số 43.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Tiệm bánh bao Ông Hoàng.

Đây là tên gọi của cửa tiệm trên đường số 43 Thiên Dương, nhưng mà điều kì lạ là, bây giờ đang là buổi sáng nhưng cửa tiệm lại không mở cửa, hơn nữa trên cửa còn dán hình của tên xã hội đen Hoàng Mao.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Tiệm bánh bao đóng cửa rồi, muốn ăn bánh bao thì đến tiệm khác ăn”.

Nhìn thấy mấy người Lâm Hàn đi đến, một tên xã hội đen mất kiên nhẫn nói.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Tôi tới tìm Tưởng Đào”, Lâm Hàn mở miệng.

“Tìm anh Tưởng?”

Anh nợ em một câu yêu thương!


Tên đàn em ngớ người, quan sát Lâm Hàn một lượt, lại nhìn 4 người sau lưng Lâm Hàn, đảo đảo mắt sau đó nói:

“Đi theo tôi, trước khi đi làm việc anh Tưởng có dặn, nếu như có một nhóm 5 người tới thì trực tiếp đưa đến gặp anh ấy”.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Nói xong, tên đàn em đi vào trong tiệm bánh bao.

Mấy người Lâm Hàn theo sau.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Đi vào trong phòng, căn phòng này không lớn, mấy bức tường sập xệ, góc tường còn có mạng nhện, mùi ẩm mốc bay vào mũi Lâm Hàn.

Bên trên chỉ đặt một cái tủ đựng bát cao.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Tên đàn em đã rành đường nên đi thẳng đến tủ bát, đẩy mạnh một cái…


Anh nợ em một câu yêu thương!


Đâu đó có tiếng bánh xe di chuyển truyền tới, một cánh của bí mật xuất hiện trước mắt Lâm Hàn.

Nhìn vào bên trong, một bậc thang hun hút nối thẳng xuống, có tiếng la hét, tiếng bước chân, tiếng hoan hô phát ra từ bên trong.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Nhanh vào trong đi, bây giờ truy quét tội phạm ghê lắm, không cẩn thận cảnh sát lại tìm tới đây”.

Thấy Lâm Hàn đứng im trước cửa, tên đàn em không nhịn được thúc giục.

Anh nợ em một câu yêu thương!


“Được”.

Lâm Hàn gật đầu, khom lưng bước vào hầm bí mật, men theo bậc thang đi xuống dưới lòng đất.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Bốn người Tiểu Đông cũng cất bước theo sau.

Đi được khoảng 15 giây thì đến cuối bậc thang, tầm nhìn trong phút chốc được mở rộng.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Đây là một sòng bạc cực kì lớn, đặt đầy bàn đánh bạc, nhìn sơ cũng đã có 40 cái.

Trong không khí nồng nặc mùi thuốc lá, có chút ngạt thở.

Anh nợ em một câu yêu thương!


Mỗi bàn đều có người vậy quanh, thanh niên, trung niên, người già, độ tuổi nào cũng có. Ai nấy đều hưng phấn, hai mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào bộ bài trên bàn lớn tiếng gào thét.

 

Anh nợ em một câu yêu thương!




Bạn đang đọc truyện trên Truyện88

Anh nợ em một câu yêu thương!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện