Chàng Rể Vô Song

Chương 394


trước sau

Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyenapp và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn
**********



Chương 394: Đồ chơi của người có tiền Bình thường cô cũng hay xem những video ngắn, thường xuyên thấy các chàng trai sử dụng mánh khoé nho nhỏ để xin wechat các cô gái.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Theo cô thấy, trong mấy video đó, một số người vì muốn xin wechat mà dùng đủ cách trêu ghẹo, thực sự khiến người khác ngượng ngùng.

Ngay cả Dương Lệ cũng không hiểu tại sao những video đó lại có nhiều lượt xem và lượt thích, lượt bình luận đến vậy.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Đôi khi cô tự hỏi liệu có phải những video đó là diễn hay không?

Nếu không thì thực sự rất xấu hổ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Nhưng Dương Lệ không ngờ hôm nay mình lại gặp ở đây, trong lòng cô không khỏi có chút phản cảm.

“Này người đẹp, đừng đi mà!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Chàng trai trẻ thấy Dương Lệ định đi thì vội ngăn cô lại.

Hai chàng trai còn lại cũng ngăn cô.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Em không tò mò tôi định trộm gì ư?”

Cậu ta mỉm cười, trong lòng cảm thấy phiền muộn, cô gái đối diện dường như không thuận theo chiêu trò của cậu, điều này khiến cậu có chút không vui.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Trộm cái gì?”

Dương Lệ hơi chán ghét, nhưng bị đối phương chặn đường, cô chỉ có thể hỏi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Trộm ngôi sao sáng nhất đặt vào mắt em”.

Cậu ta dịu dàng nói, rất lãng mạn:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Cô gái, tôi có thể trộm wechat của em không?”

Vừa nói cậu ta vừa mở mã QR wechat ra:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Em quét mã của tôi là được”.

“Nhạt nhẽo”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Dương Lệ lườm cậu ta rồi quay sang nói với Lâm Hàn: “Ông xã, chúng ta về đi”.

Nói xong cô kéo Lâm Hàn đi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Bị mấy tên không có não này quấy rối, Dương Lệ chẳng còn tâm trạng đến thăm đền thờ Khổng Tử nữa.

“Được”.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lâm Hàn và Dương Lệ đi ngược lại để về.

Nói thật, Lâm Hàn cũng rất phản cảm với những thứ vớ vẩn, không thiết thực này.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ví dụ trong video còn có những kiểu như khi lên xuống thang máy, sờ tay người khác hoặc đang đi đường thì lén vỗ mông người ta, sau đó chỉ vào người khác.

Lâm Hàn nhìn thấy những video kiểu này là lướt qua luôn.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ba chàng trai này dù không có não nhưng cũng không quá đáng, họ vẫn chưa đụng vào tay Dương Lệ, hay xúc phạm thân thể cô…

Vậy nên Lâm Hàn không thèm so đơ với những người này.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Nếu ba chàng trai này có hành động quá đáng, Lâm Hàn đã đánh họ tơi bời rồi.

“Đừng đi mà!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Thấy Dương Lệ lại định đi, cậu ta lại bước lên một bước, chặn trước mặt cô, cười toe toét:

“Cho tôi xin wechat đi! Bạn tôi đều đang ở đây, cho tôi chút thể diện nhé! Em cho tôi wechat cũng không thiếu của em miếng thịt nào mà, đúng không?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Wechat là quyền riêng tư của tôi, tôi không muốn cho, không được à?”, giọng Dương Lệ lạnh như băng.

“Riêng tư?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Cậu ta chế giễu: “Cô xinh đẹp như thế, kiểu phụ nữ như cô là đồ chơi của người có tiền, wechat sao có thể là riêng tư được chứ? Đoán chừng gặp người có tiền thì không cần người ta xin, cô cũng tự ngoan ngoãn chủ động cho wechat nhỉ?”

“Cậu có ý gì?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Dương Lệ run lên vì tức giận.

“Ý gì? Ý trong lời nói, không nghe ra à?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Cậu ta cười lớn tiếng: “Cô xinh đẹp như thế, đúng là đồ chơi của đám nhà giàu rồi!”

“Không cho thì không cho, còn nói riêng tư cái gì, haha, giả vờ cái gì chứ!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Chắc trong wechat toàn là các đại gia đúng không? Người trẻ tuổi bình thường như chúng tôi thì cô coi thường nên mới không chịu cho wechat!”

Nghe đến đây, hai chàng thanh niên bên cạnh cậu ta đều bật cười.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Nói nhảm cái gì đấy?”

“Người phụ nữ này cũng thật là, xin wechat thì không cho, không cho thì không cho, còn nói là riêng tư, coi mình là người nổi tiếng đấy à?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đúng thế!”


Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Chát!

Chát!

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Chát!

Họ vừa dứt lời, tiếng tát giòn tay đã vang lên.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Trên mặt ba chàng trai trẻ đều xuất hiện dấu tay đỏ ửng, khuôn mặt đau rát.

“Thằng kia, mày làm gì đấy?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Mày dám đánh người?”

“Mày chán sống rồi hả?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ba thanh niên phẫn nộ trừng mắt nhìn Lâm Hàn.

Ba cái tát vừa rồi chính là Lâm Hàn đánh.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Mắt chó của chúng mày bị mù à? Không thấy bên cạnh cô ấy có đàn ông rồi hay sao mà còn lên xin wechat?”, ánh mắt Lâm Hàn lạnh lùng, anh nhìn lướt qua ba người nọ.

Bị ánh mắt này nhìn chằm chằm, cả ba người đều run lên.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Fuck, xin wechat thì có làm sao”, một người trong số đó chửi lớn:

“Bây giờ trong xã hội này có rất nhiều người nhìn thấy gái đẹp rồi xin wechat. Cho dù đã có bạn trai thì sao? Ai biết người phụ nữ của mày bắt cá bao nhiêu tay, chưa biết chừng người trước mặt mày đã bị bao nhiêu thằng đàn ông chơi trước rồi!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đúng thế, mày chỉ là thằng đổ vỏ thôi!”

Nghe thấy câu này, Dương Lệ tức đến mức đầu xí khói.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Chát!

Chát!

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Chát!

Lại là ba tiếng tát giòn tan vang lên.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Trên khuôn mặt ba chàng trai trẻ xuất hiện thêm ba dấu tay màu đỏ nữa.

Lần này Lâm Hàn đánh mạnh hơn vừa nãy một chút, một tên trong số đó đã bị đánh rách khoé miệng chảy máu, nửa bên mặt sưng lên.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Aaa huhu! Đau quá!”

“Còn đánh nữa? Con mẹ mày!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!




“Xin wechat phải không, được thôi”, Lâm Hàn nhìn ba người họ chằm chằm, lạnh lùng nói:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Mày có quyền xin, vợ tao cũng có
quyền từ chối, chúng mày ăn cứt rồi cắn người lung tung, trong miệng toàn cứt à?”

“Không cho là mắng chửi người khác, chúng mày cũng độc miệng lắm!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Mấy cái tát vừa rồi nhanh chóng khiến rất nhiều du khách vây xem, chỉ trỏ vào mấy người họ xì xào bàn tán.

“Liên quan gì đến mày, fuck!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đánh nó!”

“Giết chết nó đi!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ba chàng trai trẻ đều thẹn quá hoá giận, bổ nhào về phía Lâm Hàn.

Vẻ mặt Lâm Hàn không đổi, anh nhấc chân phải lên đá về phía trước.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Rầm!

Rầm!

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Rầm!

Ba âm thanh vang lên, lần lượt liên tiếp.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ba người nọ hoàn toàn không phải đối thủ của Lâm Hàn, trong nháy mắt họ đã bị anh đá văng ra xa ba mét, nặng nề ngã xuống đường đá.

“Đau quá!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đau chết tôi mất!”


Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ba người trẻ tuổi đều kêu gào thảm thiết, ánh mắt nhìn Lâm Hàn đã có sự sợ hãi.

Thân thủ của người này quá đáng sợ, họ không phải đối thủ của anh.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Lâm Hàn cất bước đi tới trước mặt ba người trẻ tuổi, cúi đầu nhìn họ bằng ánh mắt lạnh lùng, u ám, chuẩn bị tiếp tục ra tay.

“Mày… mày định làm gì?”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Đừng tới đây!”

“Đánh người à, cẩn thận tao gọi cảnh sát!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Cả ba người sợ tới mức hai tay chống xuống đất, liên tục lùi lại.

“Ông xã…”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Dương Lệ kéo góc áo Lâm Hàn, khẽ lắc đầu với anh.

Lâm Hàn lập tức hiểu ý.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Bớt xem mấy video mất não đó lại đi, cái tốt không học lại học toàn cái xấu. Có thời gian xin wechat, chi bằng học hành, làm việc tử tế, cải thiện bản thân nhiều hơn, kiếm nhiều tiền hơn, đến lúc đó muốn gì mà chẳng có?”

Anh liếc mắt nhìn ba đứa chúng nó:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Cút đi!”

Nghe vậy, ba người đều sửng sốt, họ vốn tưởng Lâm Hàn sẽ đánh tiếp nhưng không ngờ anh lại thả họ đi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Ba người vội vàng đứng dậy, như được ân xá, đen mặt bỏ chạy.

Nhìn ba người đi xa, Lâm Hàn khẽ lắc đầu.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Không phải Lâm Hàn không đủ tàn nhẫn, mà ba người này, nhìn bề ngoài đều không quá 20.

Độ tuổi này, trong suy nghĩ thường hay có chút vấn đề, thích bắt chước những video trên mạng là điều bình thường.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Nếu Lâm Hàn dạy dỗ quá nghiêm khắc, có thể để lại bóng ma trong lòng họ, có thể còn ảnh hưởng đến tương lai.

Anh chỉ cho chúng một bàn học đơn giản thôi, anh lười phải truy tận gốc rễ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Đương nhiên điều quan trọng nhất là Dương Lệ đã ra hiệu cho anh đừng làm quá đáng quá.

Lâm Hàn đương nhiên sẽ nghe lời vợ bảo.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Nếu không có hành động đó của Dương Lệ, Lâm Hàn sẽ đánh ba người vừa rồi sống dở chết dở.

Dù sao chúng đã xúc phạm Dương Lệ ở nơi công cộng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


“Vợ à, em có sao không?”

Lâm Hàn bước đến chỗ Dương Lệ, quan tâm hỏi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


 


Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!


Bạn đang đọc truyện trên Truyện88

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện