Thời gian đấu đỉnh cao trôi qua rất nhanh, điểm càng lên cao thì đối thủ được ghép thực lực càng cao, Lâm Kiều đánh cũng chẳng thuân lợi lắm, nhưng trải qua bao gập ghềnh cũng kịp lên trước một ngày hạn cuối báo danh.
Reset lại giao diện đăng ký, trạng thái của cậu đã chuyển thành đang chờ xét duyệt. Thời gian xét duyệt tầm 3 ngày, cuối cùng Lâm Kiều cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, lại nhớ đến việc hôm nay đã là trận tứ cường rồi, hình như là KG đánh với AW.
Cậu dùng máy tính mở phòng phát sóng trực tiếp của trang chính thức, đã là trận thi đấu thứ sáu rồi, trước mắt KG đã dẫn trước AW với tỉ số 3-2. Lúc Lâm Kiều tiến vào thì trận đấu đã được tám phút, kinh tế hai bên ngang ngang nhau, chiến tích Địch Nhân Kiệt của Tro Tàn cũng không xem là tốt, 3-3-6, chưa thể kéo ra chênh lệch với xạ thủ team bạn.
Đội hình của KG vẫn là hệ thống bảo hộ người phía sau như truyền thống, không biết vì sao trợ thủ lại cầm Cá (Trang Chu) nữa, khiến bọn họ khuyết thiếu người đánh cận chiến mở giao tranh, chỉ có thể vừa đánh vừa lùi, có vẻ nhưu phải giằng co với AW thêm một lúc nữa.
Lâm Kiều lục tung cả nhà cuối cùng tìm được một gói snack khoai tây, vừa xem thi đấu vừa ném snack vào miệng, nhai đến mức cả phòng đều toàn tiếng rộp rộp. Tới phút thứ chín thì cậu cảm thấy hơi khát nên tới phòng khách rót một ly nước, lúc về thì thấy trận đấu đã kết thúc cmnr, bình luận viên còn văng nước miếng lung tung trên khán đài, năm người KG đang khom lưng chào khán giả sau đấy đồng loạt rời khỏi sân đấu.
Túi snack trên bàn vẫn còn dư lại rất nhiều, Lâm Kiều dùng cái tay không lấy snack gãi đầu, kéo thanh tiến độ xem lại phát sóng trực tiếp lúc nãy.
Cũng không có gì đặc biệt lắm, chính là cả hai đội đều cắm mắt ở gần hang rồng, bỗng nhiên Địch Nhân Kiệt của Tro Tàn không báo trước mà dùng tốc biến lao lên dùng phi tiêu vàng làm choáng Doanh Chính, sau đó năm người bên KG vây quanh đánh hội đồng đối phương khiến bên kia bị quét sạch, cũng không thèm đánh rồng mà dùng vận tốc ánh sáng kết thúc trận thi đấu.
Trận đấu này mà thua thì chỉ có thể bị đào thải về nhà, Tro Tàn là trung tâm của cả đội mà vẫn dám lao lên mở giao tranh, chiến lược và sự quyết đoán không hề tầm thường, lỡ như bị đánh ngược lại thì sẽ bị fans đội chửi sấp mặt. Hai vị bình luận viên trên đài dùng hết kỹ năng tâng bốc Tro Tàn, thốt lên rằng không hổ là đệ nhất đường phát triển của league, trên màn đạn cũng điên cuồng spam Tàn thần, trừ bỏ những người theo AW thì cả sân đấu đều mang bầu không khí vui vẻ.
Phỏng vấn sau trận đấu là Tro Tàn và Tiểu Ngư, những cậu hỏi đều được Tiểu Ngư trả lời, Tro Tàn đứng bên cạnh chỉ đảm nhiệm vị trí bình hoa xinh đẹp, người dẫn chương trình phải đâm chọc mười câu anh mới trả lời một hai câu. Nhưng mà cái bình này không phải là sứ trắng mà là nhuốm xám, khiến người ta cảm thấy mệt mỏi vl. Lâm Kiều xem mà khẽ nhíu mày, cầm lấy con chuột tắt phòng phát sóng trực tiếp, sau đó đóng miệng túi snack còn dư phân nửa lại, để đó đến lúc vòng bán kết thì lại ăn tiếp.
Ảnh chụp gửi cho ASH đã sáu tiếng rồi nhưng chưa được rep, chắc là phải chờ đến sau 12 giờ quá. Bây giờ mới được 8 giờ, Lâm Kiều ngáp một cái, đang muốn mở phát sóng trực tiếp thì thấy wechat của mình sáng lên.
ASH: Trông càng ngày càng ngon ha
Lâm Kiều rep lại rất nhanh: Há há
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Bây giờ anh đang rảnh à?
ASH: Ừm, hôm nay tan làm sớm
ASH: Cậu đang không phát sóng trực tiếp à
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Không, mới vừa xem KG thi đấu xong
ASH: Đúng là mỗi trận thi đấu cậu đều xem nhỉ
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Rảnh thì xem thôi, chán quá cũng không có gì làm mà
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Không phải gần đây đều phải đánh xạ thủ à, học tập thao tác đỉnh kout của Tàn thần
ASH: Tôi thấy cậu chơi cũng không tệ
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Thế rồi anh có xem KG thi đấu chưa đấy, Tro Tàn chơi rất đỉnh, tui không thể so với người ta được
ASH: Không đến nỗi nào
ASH: Bọn họ đánh chuyên nghiệp nên có đồng đội, nếu không cũng dâng mạng thôi
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Anh như thế này mà ngoi lên weibo chắc chắn sẽ bị chửi là anh hùng bàn phím đấy ha ha ha
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Trong lòng tui anh với Tro Tàn là xạ thủ đỉnh nhất, nhưng anh không chịu dạy tui nên tui phải đi học người ta thôi à
ASH: Sao tôi đây có thể so với tuyển thủ chuyên nghiệp được, cậu đừng đề cao tôi quá
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Cũng không biết phải nói thế nào nữa...Khi anh chơi game khiến tui cảm thấy rất giống Tàn thần í, không phải vấn đề kỹ thuật mà là do khí thế siêu hung ấy
ASH: Theo như lời cậu nói thì cậu cũng rất giống Tro Tàn đấy
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Đương nhiên là tui phải giống rồi, xạ thủ tui học theo người ta mà
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Hồi cấp hai tui xem anh ấy thi đấu thấy đẹp vcl luôn, nên tui cũng dựa theo góc nhìn mà bắt chước anh ấy ít chi tiết í
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Anh cũng thấy tui giống anh ấy hẻ, vậy chứng minh tui rất thành công rồi
ASH:.....
ASH: Vì sao lại muốn học theo cậu ta
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Thì vì cảm thấy anh ấy rất đỉnh á, kỹ thuật tốt như thế, còn có rất nhiều bạn bè, tui cực kỳ hâm mộ ảnh luôn
Chanh Nhỏ Xanh Xanh: Tui biết tui ngốc rồi, anh đừng có cười tui
Giang Tự là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, nếu như có thể đứng cạnh anh thì bản thân mình cằn cỗi không thú viị cũng sẽ được chiếu sáng chăng.
"Giang Tự, nói chuyện phiếm với ai đấy? Đôi đũa này cũng bị nấu chín cmnr."
Giang Tự ngẩng đầu lên nhìn nồi lẩu bốc khói nghi ngút, phát hiện ra là anh Khải gọi anh.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau trong hơi nước trắng bóc, Giang bảo không có chuyện gì hết, cúi đầu gắp đống thịt bò Hoa Ngữ Giả đã nhúng xong không khách khí chút nào.
Hoa Ngữ Giả thấy thế lăn ra ăn vạ: "Giang Tự ông để tôi một miếng với coi!"
Tay cầm đũa của Giang Tự hơi ngừng lại, dùng thao tác cực kỳ chuẩn xác như trên sân thi đấu làm rớt lại đúng một miếng thịt bò duy nhất cho cậu ta, bỏ hết chiến lợi phẩm vào