Tống Dục nhìn chằm chằm Nhạc Tri Thời, khuôn mặt vốn đang khó coi trong bất chợt lại nở nụ cười.
“Anh cười gì vậy?” Nhạc Tri Thời nắm lấy vai Tống Dục lắc lắc, nhưng Tống Dục cười càng to hơn vô cùng kỳ lạ, khóe miệng cong vút, khóe mắt cũng uốn cong, cả người anh như bừng lên sức sống mới.
Nhạc Tri Thời không muốn cho anh cười nữa, nhưng cậu chẳng thể ngăn được, thậm chí còn ngã sang một bên.
“Rốt cuộc anh cười cái gì? Buồn cười ở đâu chứ?”
Nhưng cậu không nhận được câu trả lời, chẳng những vậy còn bị lây nhiễm mà cười theo luôn, ngã nghiêng trên người Tống Dục.
Sau khi bình tĩnh một chút, cậu vẫn ra lệnh cho Tống Dục dừng hành vi này lại, vẫn không quên câu hỏi mà mình đã hỏi: “Anh không nghiêm túc gì hết, ý anh cảm thấy cậu ấy đẹp trai hơn em chứ gì?”
Nụ cười trên mặt của Tống Dục chẳng hề phai nhạt: “Anh thấy đầu óc của em chả giống người bình thường.”
“Giờ anh còn công kích người một nhà nữa phải không?” Nhạc Tri Thời kéo quần áo của Tống Dục, dùng điện thoại làm cái búa nhỏ gõ vào chân anh: “Im lặng, anh có phản đối ý kiến của em không?”
“Không phản đối, được chưa, thẩm phán nhỏ?”
Tống Dục nhìn Nhạc Tri Thời, sau khi cười vẻ mặt của anh cũng trở nên dịu dàng.
Nhạc Tri Thời buột miệng bảo ‘Được rồi ạ’, nhưng sau đó cảm thấy hơi ngớ ngẩn.
Cậu chợt nhận ra đã lâu rồi Tống Dục không cười như thế này, Nhạc Tri Thời cố gắng lục lại ký ức vẫn không tìm được cảnh tượng tương tự.
Trước mặt cậu, anh trai luôn là một cỗ máy vận hành chuẩn xác bằng chương trình cố định, thực hiện những chỉ dẫn luôn đúng và chẳng bao giờ xảy ra sai sót.
Đột nhiên Nhạc Tri Thời ngồi thẳng người, dòm vào đôi mắt đen láy của Tống Dục.
“Anh à, lúc anh cười là đẹp nhất.”
Tống Dục sửng sốt nhưng chưa kịp kéo dài bao lâu, anh đã ngoảnh mặt đi chỗ khác, hơn nữa còn lấy điện thoại trong tay Nhạc Tri Thời, nụ cười trên mặt chẳng còn thấy rõ nữa.
Anh đã trở về Tống Dục yên tĩnh kiệm lời lúc trước.
Màn hình điện thoại bật sáng, hiển thị cuộc gọi nhỡ của Tần Ngạn.
“Để anh đi gọi điện thoại một lát.”
Đợi cho Tống Dục đứng dậy, Nhạc Tri Thời bắt đầu nhích tới chỗ Tống Dục vừa ngồi, trên đó vẫn còn giữ lại nhiệt độ của anh.
Cậu tiếp tục trò chơi, cảm thấy bản thân đã suy nghĩ quá nhiều nên Tống Dục mới cười cậu.
Nhưng Nhạc Tri Thời cũng hy vọng rằng Tống Dục có thể cười nhiều hơn, dù đó là cười nhạo cậu giống vừa nãy cũng không sao cả.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, Nhạc Tri Thời nhận được giấy báo nhập học thì vô cùng vui vẻ.
Điều khiến cậu vui hơn là, rất nhiều bạn bè cũng trúng tuyển vào cùng trường đại học với mình.
Mặc dù Tưởng Vũ Phàm làm bài thi không được tốt lắm, nhưng chuyên ngành cậu ta chọn ít ai đăng ký nên cũng thi đậu vào trường Đại học W mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, trở thành bạn cùng trường với Nhạc Tri Thời.
Hơn nữa vào ngày đầu tiên đến đại học W, cậu phát hiện Tưởng Vũ Phàm cũng ở chung ký túc xá với mình.
“Chuyên ngành chúng ta khác nhau mà, giờ được giao lưu rồi hen.” Tưởng Vũ Phàm vui đến mức lúc nói chuyện mặt mày nở như hoa: “Ban đầu tớ còn hơi bực vì chỗ này xa học viện quá, nhưng khum ngờ được ở chung với cậu.
Hì hì, chắc ông trời thấy tụi mình tình thương mến thương, nên đã xúc động và ban ơn đó.”
“Cậu nói có lý.” Nhạc Tri Thời rất vui, cùng Tưởng Vũ Phàm đi KFC để ăn mừng, tuy rằng cậu chỉ ăn được chút xíu kem.
Điều đáng tiếc duy nhất là trong thời gian đầu đi học, Tống Dục phải tác nghiệp trên núi nên không thể đưa Nhạc Tri Thời đến trường, chứ đừng nói đi dạo xung quanh đại học W như cậu đã yêu cầu trước đó.
“Nghe nói Thẩm Mật cũng thi vào đây, chuyên ngành Luật phải không?” Tưởng Vũ Phàm uống ngụm đào ô long: “Cậu ấy trâu bò thật đấy.
Ở trường Bồi Nhã chuyển lớp đâu phải dễ, vậy mà lúc trước cậu ấy có thể chuyển tới 12/10, giờ còn học chung chuyên ngành với cậu nữa.”
“Bọn tớ vẫn chưa được tính dân chuyên ngành đâu.” Đồ uống quá ngọt, Nhạc Tri Thời nhấp một ngụm rồi để xuống: “Khi vừa nhập học, cậu ấy đã mang phụ tớ rất nhiều đồ.
Nhờ vậy mà tớ mới biết, cậu ấy ở ngay lầu sát vách.”
Tưởng Vũ Phàm cảm thán: “Người đâu tốt bụng ghê á.
Chắc dì lại gói cả cả đống đồ cho cậu rồi chứ gì, có món nào ngon không? Cho tớ ké tí.”
“Ừm, dì Dung đã đóng gói mọi thứ cho tớ, cậu, Thẩm Mật, mấy bạn chung phòng cũng có phần luôn.
Nhưng dì không biết cậu ở chung phòng với tớ, nên sẽ dư ra một phần đó.
Tớ định mang cho anh Tần Ngạn.”
“À, quên mất, đàn anh Tần Ngạn cũng ở đây.” Tưởng Vũ Phàm ăn no, dựa lưng vào ghế vươn vai: “Vui quá đi, vậy là mọi người đều ở gần nhau cả rồi.”
Kỳ huấn luyện quân sự được thông báo bắt đầu vào ngày thứ ba.
Thời tiết ở thành phố này khắc nghiệt đến nỗi đứng dưới trời nắng một chút là y như cục bơ biết đi, nóng chảy cả mỡ.
Nó không phải kiểu như chúng ta đi tắm nắng, ở đây nhiều hồ nước, khí hậu ẩm ướt nên vừa vào mùa hè thì như cái lò xông hơi tự nhiên, ló chân ra là bị xông cho mồ hôi đầm đìa, chưa kể sinh viên năm nhất bị bắt mặc quân phục khi huấn luyện quân sự.
Nhạc Tri Thời hôm nào về ký túc xá cũng thấy mình như bị lột mất lớp da, tắm xong là muốn lăn ra giường ngủ ngay.
Nhưng cậu vẫn cố gắng chịu đựng cơn buồn ngủ, gửi tin nhắn chia sẻ cuộc sống mới của mình cho Tống Dục đang ở xa.
Tín hiệu trong núi không tốt nên hiếm khi Tống Dục nhận được tin nhắn liền, liên lạc giữa bọn họ luôn bị chậm, Nhạc Tri Thời âm thầm gửi, sau khoảng thời gian mới thấy vài tin trả lời.
Sự chậm trễ ấy, dường như không có cách nào khắc phục cả.
Vì vẻ ngoài đặc biệt, Nhạc Tri Thời luôn bị chú ý trong quá trình huấn luyện quân sự, bất kể nữ sinh trong khóa hay người hướng dẫn.
Các giảng viên luôn thích ghẹo học sinh bằng vẻ mặt và giọng điệu nghiêm túc, Nhạc Tri Thời là đối tượng thường xuyên bị ghẹo nhất.
“Em trắng quá, phải tắm nắng nhiều nữa mới ra dáng đàn ông.”
Đây là những gì người hướng dẫn nói, Nhạc Tri Thời tưởng thật nên hôm sau không bôi kem chống nắng như lời dì Dung dặn, ai ngờ mới một ngày mà da trên mũi cậu đã bong tróc.
Trở về ký túc xá, Nhạc Tri Thời quay video cho Tống Dục thấy cái mũi tróc da của mình: “Anh ơi, em nhìn giống củ hành tây rồi này.”
Trưa hôm sau cậu mới nhận được tin nhắn trả lời của Tống Dục, cơm nước xong Nhạc Tri Thời tính đi lấy hàng chuyển phát nhanh nhưng thấy tin nhắn thì vội rep ngay, anh trai có vẻ giận vì cậu không nghe lời bôi kem chống nắng.
Nhạc Tri Thời không đói bụng, nên bữa trưa cậu không ăn nhiều.
Thời tiết nóng kinh khủng, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình mà đầu óc choáng váng, chỉnh sửa tin nhắn xong thì nhấn gửi, bỗng chốc đứng không vững nữa, Nhạc Tri Thời cảm thấy khó thở và buồn nôn.
Từ nhỏ đã không khỏe nên Nhạc Tri Thời rất nhạy cảm với phản ứng khó chịu của cơ thể mình, cậu muốn tìm chỗ để ngồi xuống nhưng mới vừa đi hai bước thì trước mắt đã tối sầm.
Cậu nghe thấy có giọng nói rất dịu dàng, người nào đấy đỡ lấy cánh tay cậu: “Bạn học, em không sao chứ?”
Thị lực Nhạc Tri Thời hơi hồi phục, trước mặt cậu là một cô gái xinh đẹp cao ráo, mặc váy màu xanh nhạt cùng với mái tóc đen dài hơi xoăn.
Ánh mắt cô rất lo lắng: “Có phải em bị cảm nắng không? Trán đổ nhiều mồ hôi lắm.
Chị đỡ em tìm chỗ nghỉ ngơi nhé.”
Nhạc Tri Thời nhẹ nhàng nói cảm ơn.
Cô gái rất quen thuộc khu vực này, dẫn cậu ra khỏi khu vườn nhỏ đến một cửa hàng tiện lợi có máy lạnh, vừa vào Nhạc Tri Thời đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
“Em ngồi đây chờ chị chút nha.” Cô dắt Nhạc Tri Thời đến dãy ghế trong quán: “Chị sẽ quay lại ngay.”
Nhạc Tri Thời sợ lên cơn hen nên sờ vào bình xịt thuốc luôn nằm dự phòng trong túi, sau đó cậu lấy điện thoại di động ra gửi tin tức còn dang dở cho Tống Dục.
Cô gái đã trở lại, trên tay cầm theo một bịch nhỏ rồi đến cửa hàng tiện lợi mua thêm chai nước, cô đến bên cạnh Nhạc Tri Thời, vặn chai nước đưa cho cậu: “Em uống miếng nước trước đi.”
Cô mở túi nilon phát ra âm thanh sột soạt: “Chị mua cho em nước Hoắc Hương Chính Khí (thuốc cảm ở bên Trung Quốc) và miếng dán hạ nhiệt.” Cô xé miếng dán, rất tự nhiên cởi chiếc mũ trên đầu của Nhạc Tri Thời xuống rồi dán miếng dán lên trán cho cậu.
“Để em tự làm cũng được ạ.”
“Không sao, chị đã dán xong rồi.” Cô mở luôn chai Hoắc Hương Chính Khí: “Năm nào cũng có học sinh say nắng, đây không phải chuyện nhỏ đâu nhé.
Nhẹ thì chóng mặt, nặng hơn sẽ bị viêm dạ dày.
Nếu phát triển trở thành sốc nhiệt thì phải đưa đi cấp cứu đấy.”
Nhạc Tri Thời nghe vậy nói: “Chị là sinh viên khóa trên ạ?”
Cô gái cười ngọt: “Nhìn chị già lắm à?”
“Không có ạ.” Nhạc Tri Thời lập tức giải thích: “Vì em cảm thấy chị rất quen thuộc nơi này.
Em nghĩ chắc chị đã thấy nhiều người bị say nắng rồi.”
“Đúng vậy, chị đang học đại học năm ba.
Chị từng là quản lý của đội Varsity.
Em biết đấy, các đội viên trong đội huấn luyện lúc tập luyện rất hay bị say nắng.” Cô ấy tự nhiên giới thiệu về bản thân: “Chị tên là Nam Gia, đến từ học viện Luật, thế còn em?”
Nhạc Tri Thời hơi kinh ngạc, không ngờ lại trùng hợp đến vậy: “Em cũng học chuyên ngành Luật ạ.”
“Vậy chúng ta là đàn chị với đàn em cùng ngành rồi phải không? Thật là có duyên mà.” Nam Gia cũng cảm thấy kỳ diệu: “Sau này chúng ta, có thể thường xuyên gặp mặt với nhau rồi.
Nếu em cần giúp đỡ thì cứ hỏi chị nhé, đừng khách sáo với chị làm gì cả.
“
Thấy Nhạc Tri Thời đã ổn, Nam Gia đề nghị cậu đứng dậy đi lại một chút, cô lấy chiếc quạt điện nhỏ từ trong túi xách đưa cho cậu: “Em dùng cái này để quạt, đừng đội mũ.” Biết Nhạc Tri Thời muốn vội đi lấy chuyển phát nhanh, Nam Gia đã dẫn cậu đi đường tắt, cả hai còn tiện đường ghé vào học viện Luật.
Trên đường cậu luôn nói lời cảm ơn với cô, nhưng Nam Gia bảo cậu đừng khách khí.
“Chị cũng có đứa em trai trạc tuổi em.
Nó học đại học ở tỉnh khác, chị nhìn em thì lại nghĩ đến nó.” Nam Gia cười nói: “Tất nhiên em trai chị không đẹp trai bằng em rồi.”
Lúc trở về ký túc xá ở tầng dưới, cậu gặp Tưởng Vũ Phàm xuống mua đồ uống, cậu ta vừa thấy Nam Gia thì cười thích thú, Nam Gia vừa đi cậu ta đã chạy tới khoát vai Nhạc Tri Thời: “Này, nhóc nhà cậu sao lại đi cùng với hoa khôi học viện Luật thế?!”
“Hoa khôi học viện gì cơ?” Nhạc Tri Thời không biết cậu ta đang nói gì: “Ý cậu là đàn chị Nam Gia sao?”
“Đúng vậy, cậu không biết chị ấy à? Hồi đầu năm, đàn chị Nam Gia là trưởng nhóm tình nguyện viên hướng dẫn tân sinh viên đó, chị ấy từng chỉ đường cho tớ nữa.” Vẻ mặt Tưởng Vũ Phàm rất chi là sung sướng: “Hai đàn anh năm hai bảo tớ, đây là hoa khôi của học viện Luật.
Chị ấy vừa xinh đẹp lại tốt bụng, nhiều người theo đuổi lắm.”
Nhạc Tri Thời chịu hết nổi, nhắc nhở cậu ta: “Nè, đừng quên cậu có bạn gái rồi đó nha.”
“Tớ biết chứ, tớ chỉ đang thưởng thức cái đẹp theo bản năng thôi.
Còn người tớ thích nhất, tất nhiên là Tiểu Nhã nhà chúng ta rồi.” Tưởng Vũ Phàm thấy miếng dán hạ sốt trên trán Nhạc Tri Thời: “Cậu bị sao vậy? Không thoải mái chỗ nào à? Có phải bị dị ứng rồi không?”
Nhạc Tri Thời sợ Tưởng Vũ Phàm làm ầm ĩ, vội kéo cậu ta lên lầu giải thích, kể chuyện vô tình gặp được đàn chị.
“Quả nhiên đẹp trai có khác, vô tình mà cũng vớ được hoa khôi học viện.”
“Gì đấy, nếu cậu bị cảm nắng cũng sẽ có người tốt bụng giúp đỡ cậu thôi.”
Trong buổi huấn luyện quân sự buổi chiều, Tưởng Vũ Phàm xin cho Nhạc Tri Thời nghỉ phép, bởi vì Nhạc Tri Thời có thể chất đặc biệt và tiền sử bệnh hen suyễn nên các huấn luyện viên không dám lơ là, cho phép Nhạc Tri Thời nghỉ ngơi trong ký túc xá một buổi chiều.
Mặc dù bạn cùng phòng nói rằng cậu không cần tiếp tục kỳ huấn luyện quân sự, nhưng Nhạc Tri Thời vẫn nhất quyết quay lại đơn vị vào ngày hôm sau.
Xét ở khía cạnh nào đó, Nhạc Tri Thời là một người khá cứng đầu và nghiêm túc trong mọi việc.
Trước bốn ngày diễn ra lễ diễn hành, Nhạc Tri Thời được tiểu đoàn trưởng chọn làm người cầm cờ đi tiên phong, nên càng không dám lười biếng.
Người cầm cờ đa số là những sinh viên có gương mặt đẹp, vóc dáng cân đối được tuyển chọn từ nhiều ngành khác nhau, giữ vai trò hộ tống lá cờ Tổ quốc vào đầu chương trình.
Đây là một chuyện rất vinh quang đối với Nhạc Tri Thời, hồi học trung học cậu không được làm người cầm cờ bởi vì lúc tuyển chọn cậu vô ý để lá cờ sà xuống đất, còn che cả mặt lẫn cơ thể nên bị loại.
Vì vậy, Nhạc Tri Thời không muốn bỏ lỡ nhiệm vụ vinh quang này lần nữa.
Để không mắc sai lầm, cậu thường ở lại một mình để tập luyện sau khi mọi người đã giải tán, tập bước đều vòng quanh sân thể dục, tuy có nhiều người vây xem nhưng Nhạc Tri Thời không quan tâm đến ánh mắt của bọn họ.
Vào ngày diễu hành của kỳ huấn luyện quân sự, Tần Ngạn là người đứng đầu Ban chỉ huy hội Văn hóa và Nghệ thuật của Hội sinh viên cũng xuất hiện để làm người chủ trì sân khấu.
Ban đầu Nhạc Tri Thời không để ý đến anh ta, mãi cho đến khi cậu cầm cờ của đơn vị mình bước ngang qua sân khấu, chợt nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc thì mới phát hiện người chủ trì hôm nay chính là Tần Ngạn, nhưng lúc ấy cậu đang bước đều nên không thể quay đầu.
Trước khi giải tán, những người cầm cờ của mỗi học viện đều nhận được hoa từ các nữ sinh, ngoại trừ Nhạc Tri Thời, vì học viện Luật chưa từng có tiền lệ sắp xếp cho nhận hoa.
Bản thân Nhạc Tri Thời thì thấy may mắn, nếu