Edit: Hạnh – Beta: Duyn
—
Ôn Giản ở trong phòng hồ sơ xem sổ sách kế toán, cô đóng cửa lại, cầm chiếc đèn pin nhỏ.
Lịch sử giao dịch của Hà Kiến đều ở đây cả.
Ôn Giản xem bản sao kê chuyển khoản trước, không phát hiện chỗ nào khác thường.
Tập đoàn Hà Kiến kinh doanh đa dạng nhiều lĩnh vực, vốn đầu tư cũng nhiều, mọi thứ đều bình thường.
Chỉ là biên lai thanh toán…
Ôn Giản lật lại xem lần nữa, một năm nay cái tên Tư Đặc là Gia Tư xuất hiện rất nhiều lần, Ôn Giản càng nghi ngờ hơn, cô cầm điện thoại định lên mạng tra thì thấy tin nhắn của Giang Thừa.
Cô rep tin nhắn rồi lên mạng tìm kiếm.
Đột nhiên bên ngoài phòng làm việc có tiếng rơi đồ khe khẽ.
Động tác lật giấy của Ôn Giản khựng lại, cô nín thở nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Thế giới bên ngoài yên tĩnh trở lại.
Ôn Giản định xem tiếp, cô giở 2 trang giấy nhưng không thấy yên tâm, từ từ đặt bản sao kê xuống, đứng dậy rón rén bước ra ngoài, cô vừa đặt tay lên then cửa thì có người đẩy cửa ra.
Ôn Giản khựng tay lại, vô thức lao về phía người nọ nhưng lại bị giữ tay lại.
“Anh đây.”
Giang Thừa trầm giọng nói, anh nhìn tín hiệu nguồn điện gần đó, chắc chắn camera không hoạt động.
Ôn Giản không để ý ánh mắt của Giang Thừa, cô thở phào một hơi, người cũng thả lỏng hơn.
“Sao anh lại tới đây?” Cô khẽ hỏi.
“Anh thấy em chưa về nên không yên tâm.” Anh nhỏ giọng đáp, Giang Thừa luồn tay qua người Ôn Giản, nhẹ nhàng kéo cô vào ngực, tay kia đóng cửa lại.
“Em có phát hiện ra cái gì khác thường không?” Anh vừa hỏi vừa nhìn chồng hồ sơ cô vừa đặt xuống.
Ôn Giản đưa tài liệu cho anh: “Hình như Gia Tư có vấn đề thật.
Trước đây Gia Tư đầu tư vào Hà Kiến, nhưng một năm gần đây số tiền đầu tư giảm mạnh nhưng lại có một công ty khác tên là Tư Đặc rót vào một số tiền khổng lồ, còn có cả mấy công ty nhỏ khác cũng tăng vốn đầu tư vào đó, em mới lên mạng xem qua, mấy công ty nhỏ kia mới thành lập cách đây một hai năm, dùng chung một địa chỉ, chắc là công ty con thôi, không có tình hình kinh doanh cụ thể, em còn điều tra cổ đông của công ty đó, bọn họ có liên quan tới nhau.”
“Tư Đặc?” Giang Thừa cau mày nhìn tên công ty trên hồ sơ.
Từ lúc vào Hà Kiến tới nay, anh chủ yếu phụ trách hạng mục phương hướng đầu tư, nói cách khác, Hà Kiến Ly chỉ giao cho anh làm thế nào để tiêu tiền ra ngoài, dù là tiền bẩn hay đã rửa tiền thì cũng không cho anh nhúng tay vào.
Người của Chung Ngọc Minh tin tưởng thì đều hay dè chừng người khác, kể cả đó là người Hà Thiệu dẫn vào.
“Vâng.” Ôn Giản gật đầu: “Cũng chỉ là công ty mới thành lập thôi, giám đốc tên là Trình Lễ Tiến, cổ đông…”
“Trình Lễ Tiến?” Giang Thừa cau mày ngắt lời cô, vẻ mặt cũng nghiêm trọng hơn.
Ôn Giản khó hiểu gật đầu: “Anh quen anh ta à?”
Giang Thừa nhớ hôm ấy ông nội bảo anh đi xem mắt với Trình Lâm, lúc ăn cơm cũng nghe giới thiệu qua, Trình Lâm có một người anh trai tên là Trình Lễ Tiến, chạc tuổi với Hạ Chi Viễn.
Trình Lâm và Hạ Chi Viễn là bạn bè, trông có vẻ rất thân, vậy anh trai cô nàng…
“Thời gian Tư Đặc chuyển tiền có quy luật gì không?” Anh hỏi.
Ôn Giản cầm hồ sơ, vừa giở vừa đáp: “Nhìn qua thì không có quy luật gì, có lúc là đầu tháng, có lúc lại là giữa tháng, nhưng hầu như đều chuyển tiền vào đầu tháng, chắc ấn định thời gian là đầu tháng.”
Giang Thừa: “Chưa chắc.
Chép lại đi.”
Ôn Giản khó hiểu: “Ơ?”
Giang Thừa: “Chép lại toàn bộ thời gian Tư Đặc và Gia Tư chuyển tiền cho Hà Kiến, cả số tiền nữa.”
Ôn Giản hoang mang gật đầu: “Vâng.”
Tới khi cả hai chép xong thì trời cũng nhá nhem sáng.
Cả hai không ở lại lâu, nhanh chóng cất hồ sơ về chỗ cũ, đi về theo con đường cũ, trước lúc đi Giang Thừa còn cắm dây điện.
Ngoại trừ mất tín hiệu vài tiếng ra thì căn phòng bình thường, vẹn nguyên như lúc đầu.
Giang Thừa và Ôn Giản về tới nhà thì trời cũng hừng đông.
Anh đẩy cô về phòng: “Em đi ngủ đi.”
Nhưng Ôn Giản không thấy buồn ngủ.
“Em chưa buồn ngủ.” Cô đưa quyển sổ vừa chép được cho Giang Thừa: “Anh cần cái này làm gì?”
Giang Thừa cầm lấy: “Chung Ngọc Minh rất thích chơi mấy trò toán học, anh từng nghiên cứu thời gian ông ta giao dịch ma túy ở thị trường Đông Nam Á trong ba năm nay, trông thời gian có vẻ tùy ý nhưng thực ra chúng đều tuân theo một quy luật nào đó, căn cứ vào thời gian lần giao dịch trước thì có thể đoán được lần sau, cảnh sát không nắm bắt quy tắc được, anh đoán chắc ở thị trường Trung Quốc cũng thế.”
Ôn Giản nhìn quyển sổ chi chít chữ: “Thế bây giờ bọn mình nghĩ xem quy luật là gì đi.
Em đối chiếu rồi, số tiền Gia Tư và Tư Đặc chuyển khoản đều rất lớn, đơn hàng lớn chắc hẳn là của hai công ty đó.
Nhưng một năm nay Gia Tư không đầu tư nhiều cho Hà Kiến như trước nữa, cộng cả chuyện Hạ Chi Viễn muốn khoản tiền khổng lồ ở xưởng pháo hoa, em đoán Gia Tư không còn được coi trọng như trước nữa.
Bây giờ con cưng của Chung Ngọc Minh ở Trung Quốc chắc là Tư Đặc.”
“Tư Đặc không phải công ty dưới trướng Chung Ngọc Minh mà là người mua.” Giang Thừa nói.
Ôn Giản kinh ngạc: “Người mua ư?”
Giang Thừa gật đầu: “Vì chuyện năm đó của ba em nên ngoài cha con Trần Lâm Trần Chí đi theo mình nhiều năm và cả mấy tên thuộc hạ ra thì Chung Ngọc Minh không tiếp xúc với người Trung Quốc nữa, Trình Lễ Tiến không phải người cũ của ông ta, không thể trở thành người thay thế Hạ Chi Viễn được Chung Ngọc Minh tin tưởng được, thế nên mới là người mua.”
Ôn Giản ngẫm nghĩ: “Chúng ta có thể xuống tay từ Tư Đặc, đoán được thời gian giao dịch tiếp theo thì có dụ được Chung Ngọc Minh về nước không?”
Giang Thừa gật đầu: “Không phải có hay không, mà là chắc chắn thế.”
Ôn Giản bán tín bán nghi: “Tại sao?”
Giang Thừa: “Anh có một người bạn tên là Chu Tịch Viễn, mấy năm nay cậu ấy đều đả động tới giao dịch buôn lậu của Chung Ngọc Minh ở Đông Nam Á, giao dịch của ông ta liên tục bị cảnh sát trấn áp, Chung Ngọc Minh không phát triển được nên mới đặt hy vọng vào thị trường trong nước.
Nhưng thị trường Trung Quốc là do Trần Lâm Trần Chí phụ trách – Cũng là cha con Hạ Chi Viễn, nhưng vì ép bức Trần Chí và Chung Ngọc Minh nên anh lợi dụng người phụ trách thị trường Đông Nam Á, mượn tay Lôi Sắt để châm ngòi ly gián Chung Ngọc Minh với cha con Trần Chí, muốn giá họa đổ hết nguyên nhân thị trường Đông Nam Á liên tiếp thất thủ vì cha con