Chỉ Là Đã Nghiêm Túc Với Em

Chương 43


trước sau


Edit + beta: Hạnh Hạnh
Cô không trả lời, trong nhà có tiếng mở cửa rồi đóng cửa.

Tiếng đóng cửa rất to, nghe có vẻ rất vội vàng, còn có cả tiếng khóa trong.

Giang Thừa quay đầu lại, Ôn Giản vào phòng, cửa phòng đóng chặt, chỗ cô vừa đứng còn có mấy giọt nước rơi xuống.

Dáng vẻ quấn khăn tắm của cô ùa vào tâm trí anh, khăn tắm không dài, chỉ tới đùi… Giang Thừa quay đầu đi, cả người không thoải mái chút nào, cổ họng hơi khô khốc.

Anh vào bếp, mở vòi nước ra, dòng nước lạnh lẽo chạm vào tay anh, xua đi cảm giác khô nóng.

Giang Thừa thở dài, anh nhíu mắt, một lúc sau mới mở mắt ra, đóng vòi nước lại.

Anh bước ra ngoài, phòng khách vẫn chưa có ai, Giang Thừa rót một cốc nước, anh ngồi trên sô pha.

Uống hết một cốc mà vẫn chưa thấy cô đâu.

Giang Thừa cũng không giục, anh dựa vào ghế, hai chân vắt chéo, một tay để trên sô pha, tay kia cầm sách của Ôn Giản.

Ôn Giản ở trong phòng 20 phút, lề mề mãi mới ra ngoài, cô nhìn qua, thấy Giang Thừa ngồi trên sô pha, sắc mặt nghiêm túc, chuyên chú đọc sách.

Cô ho một tiếng, đứng ở lối đi nhỏ, cô nghiêng đầu sang chỗ khác, không lại gần anh.

Giang Thừa ngẩng đầu, anh nhìn cô một cái, gấp sách lại, để hai chân xuống sàn nhà, vỗ một bên sô pha, bảo cô ngồi xuống.


Ôn Giản khẽ lắc đầu, cô không đi tới, hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Giọng điệu lạnh lùng khiến Giang Thừa nhíu mày.

Anh đặt quyển sách xuống, đứng dậy đi qua chỗ cô.

Giang Thừa rất cao, bóng dáng cao lớn ép sát người cô, Ôn Giản lâm vào thế bị động, đôi mắt tròn cảnh giác nhìn anh, hai tay xoắn xuýt đan chặt vào nhau.

Giang Thừa cúi đầu nhìn tay Ôn Giản rồi nhìn thẳng vào mắt cô, anh dừng lại, gọi: “Ôn Giản.


“Dạ?” Cô ngẩng đầu, đôi mắt mở to hơn.

Anh quay sang chỗ khác rồi lại nhìn cô.

“Sao em lại lạnh lùng thế?” Anh hỏi.

Ôn Giản: “…”
Cô nhìn anh: “Vậy… Vậy anh muốn thế nào?”
Giang Thừa nhìn cô chằm chằm: “Anh nhớ hồi trước có đuổi em cũng không đi.


Không hiểu sao hồi bé mặt cô rất dày, hồn nhiên vô tư, đôi mắt tròn xoe, buồn bã ỉu xìu nhìn anh.

Ôn Giản nhớ chuyện lúc nhỏ, cô bật cười: “Chắc là lúc đấy chân ngắn, không chạy được.


Giang Thừa cười theo, nghiêng đầu nhìn cô.

Ôn Giản thấy anh cứ nhìn mình, cô thấy không thoải mái lắm, chuyển đề tài: “Sao anh lại vào đây được.


Giang Thừa: “Anh có chìa khóa dự phòng.


Ôn Giản cười: “Em có thể nói với bên môi giới, bảo người ta lấy chìa khóa dự phòng không, nếu để người khác cầm em thấy không yên tâm lắm.


Giang Thừa: “Yên tâm, có mỗi một cái chìa khóa, cũng chỉ có anh cầm, không ai có nữa đâu.


“Anh nghĩ mẹ anh biết khách thuê nhà sống một mình, cũng

phải biết em sống có an toàn hay không, ví dụ như lúc gõ cửa hay là không nghe điện thoại không rep tin nhắn ấy.



Ôn Giản ngẩng đầu nhìn anh: “Nếu như lúc đấy người thuê nhà không tiện ra mở cửa hay là nghe máy thì sao? Ví dụ như hai vợ chồng nào đó đi thuê nhà, nửa đêm nửa hôm anh định xông tới đây à?”
Giang Thừa nhìn cô: “Anh sẽ không cho người khác thuê.


Ôn Giản mỉm cười, không đáp.

Giang Thừa ngồi trên sô pha, tùy ý hỏi: “Sao hôm nay em lại đi massage?”
Cô khó hiểu nhìn anh: “Em hay làm mà.


Giang Thừa: “Lần nào cũng đi với Uông Tư Vũ à?”
Ôn Giản lắc đầu: “Không, hôm nay chỉ là trùng hợp thôi, bọn em đi ăn rồi tới quán đó.


Giang Thừa: “Bây giờ Uông Tư Vũ làm gì? Anh nhớ anh ta bị khiếu nại vì hành vi bạo lực, sau đó không làm cảnh sát nữa.


Cô mờ mịt trả lời: “Em không rõ lắm, anh ấy nói mình từ chức, nhưng bọn em không liên lạc nhiều, em cũng không hỏi.


Giang Thừa nhìn mắt cô, anh không biết cô nói thật hay là nói dối.

“Sao em với Hạ Chi Viễn lại quen nhau?”
“Ông chủ quán massage á?” Ôn Giản hoang mang hỏi anh, cô nói tiếp: “Hồi trước Tết Âm em đi du lịch ở Thái Lan, lúc về thì gặp nhau trên máy bay thôi.


Giang Thừa nhíu mày: “Thái Lan?”
Ôn Giản thấy Giang Thừa rất kì lạ, cô gật đầu: “Vâng.



Cửa phòng cô vẫn mở, Giang Thừa thấy vali của cô trong góc tường.

Anh nhìn chiếc vali rồi lại nhìn cô: “Em đi một mình à?”
Ôn Giản gật đầu: “Mấy ngày cuối năm khá bận, mẹ em không có thời gian nên em đi một mình.


Giang Thừa: “Em đi đâu?”
Ôn Giản: “Bangkok Chiang Mai.

Em được nghỉ mấy ngày thôi, chọn 2 chỗ gần nhau rồi về.


Giang Thừa gật đầu, hỏi: “Em về nước hôm nào?”
Anh còn bảo: “Mấy hôm trước anh cũng ở Bangkok.


Ôn Giản nhớ bóng lưng mình thấy lúc ở sân bay Quảng Châu, cô chần chừ, đáp: “Mùng 3 Tết, hôm đó em ở sân bay Quảng Châu, gặp được một người rất giống anh.


~
 
------oOo------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện