“Tôi biết rồi, anh về nghỉ ngơi đi.
”
Bối Nguyệt Sương vốn định về phòng ngủ ở tầng dưới thì nghe Thời Mặc Viễn nói rằng Bối Quân Ninh muốn gặp cô, đột nhiên Bối Nguyệt Sương có một linh cảm không lành.
Lúc này Thời Mặc Viễn chợt lên tiếng hỏi cô: “Tiểu thư còn đau đầu không?”
Trong mắt Bối Nguyệt Sương thoáng qua một tia kinh ngạc, cô đâu có nói việc mình bị đau đầu anh ta biết.
Nghĩ kỹ một chút, hình như lúc ở trên xe cô có dùng tay xoa nguyệt ở thái dương, có lẽ Thời Mặc Viễn đã để ý đến chi tiết đó nên đoán rằng cô bị đâu đầu.
Bối Nguyệt Sương thu hồi ánh mắt: “Bây giờ tôi không sao nữa rồi.
”
Thời Mặc Viễn thấp giọng trả lời cô một tiếng rồi xoay người rời đi, Bối Nguyệt Sương cũng không dám chậm trễ, Bối Quân Ninh không thích việc phải chờ đợi người khác.
Tiếng gõ cửa vang lên, Bối Quân Ninh tạm gác công việc của mình qua một bên.
“Cửa không khóa.
”
Bối Nguyệt Sương đẩy cửa đi vào, Bối Quân Ninh nâng mắt nhìn cô, căn phòng yên tĩnh như thể không người.
Bối Quân Ninh cất giọng cho phép Bối Nguyệt Sương ngồi xuống sofa, sau đó cô ta cũng rời khỏi bàn làm việc rồi tiến về phía cô.
“Chị gọi em.
” Đây là câu nói quen thuộc của Bối Nguyệt Sương mỗi khi Bối Quân Ninh gọi cô đến nói chuyện.
Ở phía đối diện, Bối Quân Ninh ung dung vắt chéo hai chân vào nhau, giọng điệu của cô ta hết sức bình thản: “Năm nay Tiểu Sương cũng đã hai mươi rồi, gả đi được rồi.
”
Gả?
Bối Nguyệt Sương nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy vẻ khó tin, Bối Quân Ninh muốn gả cô đi?
Khi Bối Nguyệt Sương trả lời, Bối Quân Ninh không khó để nhận ra sự run rẩy trong giọng nói của cô: “Chị, em vẫn chưa tốt nghiệp.
”
Bối Quân Ninh tươi cười nói: “Sau khi kết hôn em vẫn có thể đi học mà.
Yên tâm đi, thời gian qua chị đã bỏ rất nhiều công sức để tìm cho em một bến đổ không thể vững vàng hơn.
”
Bàn tay nhỏ nhắn của Bối Nguyệt Sương dần siết chặt thành quyền, những ấm ức không thể bộc phát bằng lời, càng không thể dùng hành động để bày tỏ sự phản kháng, Bối Nguyệt Sương chỉ có thể tự xoa dịu bản thân, nếu không làm được điều đó cô sẽ không thể giữ được lý trí.
“Vậy chẳng may em không thích người đó thì sao? Tất cả chúng ta đều sẽ không hạnh phúc khi ở cạnh người mình không yêu.
”
Bối Quân Ninh chợt đanh mặt lại, ánh mắt sắc như dao hướng về phía Bối Nguyệt Sương: “Tất cả chúng ta? Trong đó bao gồm cả chị?”
Bối Nguyệt Sương chậm rãi thốt ra từng chữ một: “Đương nhiên rồi ạ, chị sẽ hạnh phúc khi gả cho người chị không yêu sao?”
Câu trả lời của Bối Quân Ninh không thể là có.
Xem ra Bối Quân Ninh đã đánh giá thấp tư duy phản biện của cô rồi.
Bối Quân Ninh bất ngờ nhẹ giọng lại: “Tiểu Sương, hình như em đang trách chị, em trách chị không quan tâm đến cảm nhận của em, phải không?”
Bối Nguyệt Sương không khẳng định cũng không phủ định: “Em chỉ nói những gì cần nói, hiện tại em chỉ muốn tập trung cho việc học, xin chị hãy hiểu cho em.
”
“Được thôi.
” Bối Quân Ninh bày ra biểu