Châu Cẩn Huyên nghe xong mà điếng người luôn, cô kiểu vừa kinh hãi lại vừa kinh ngạc.
Nhưng mà nhìn gương mặt nghiêm túc và nhởn nhơ của anh khiến cô bất giác thấy hơi rén ngang, mặc dù biết anh đang cầu hôn mình nhưng anh không thể nói mấy câu đường mật một chút được không, lời của Thần Gia Ngôn vừa rồi như đang đe dọa cô vậy đó.
- Em...em đồng ý mà anh
- Tốt, cảm ơn em rất nhiều
Ngay sau đó Thần Gia Ngôn lấy chiếc nhẫn ra nhanh chóng đeo vào tay cô, như sợ cô muốn đổi ý.
Hốc mắt anh có chút cay cay, bởi có lẽ là xúc động.
Đối với anh, Châu Cẩn Huyên chính là người con gái đầu tiên anh yêu và là duy nhất.
Với anh, tình yêu là một tình cảm đẹp, là sự rung động hoà nhịp đập giữa hai trái tim đồng điệu về tâm hồn lẫn cảm xúc.
- Huyên Huyên à, cảm ơn em vì tất cả...vì đã tha thứ cho anh, và cảm ơn em đã từng bước trao trái tim nhỏ bé của em cho anh, anh hứa sẽ bao bọc nó không phải để cho nó chịu tổn thương.
Khi nghe những lời này trong lòng Châu Cẩn Huyên vô vàng cảm xúc không thể nói nên lời.
Giá mà trước cô chịu hiểu người đàn ông này thì có lẽ cô đã hạnh phúc sáu năm trước, nhưng với một suy nghĩ của cô gái mới mười tám tuổi thì làm sao chịu một đả kích trước kia mà anh mang đến, nhưng không sao rồi vì người đàn ông này đã yêu cô vô điều kiện.
Châu Cẩn Huyên nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương, cô chỉ ước rằng chỉ muốn quay lại thời gian để yêu anh.
Cô khẽ đưa tay chạm vào gương mặt của anh, ân cần mà nói.
- Gia Ngôn, em yêu anh !
Phình phịch...phình phịch....
Trái tim của Thần Gia Ngôn ngày càng kích động và đập phịch phịch liên hồi, anh vừa nghe nhầm không ? Châu Cẩn Huyên vừa mới nói yêu anh, có thật là như vậy không hay anh suy nghĩ nhiều quá nên sinh ra ảo giác.
- Huyên Huyên, em...!em vừa mới nói gì vậy ? Không ấy nói lại lần nữa cho anh nghe được không ?
- Em yêu anh !
Thần Gia Ngôn không nghĩ ngợi nhiều nhanh chóng ôm chầm lấy cơ thể mảnh khảnh của cô, xúc động bật khóc nức nghẹn lên, cuối cùng anh cũng được nghe câu này từ người con gái anh yêu.
Bao nhiêu năm cố gắng hy sinh tình yêu của mình, cuối cùng anh được đáp lại một cách toàn vẹn và hạnh phúc, anh bây giờ chỉ muốn hét cho cả thế giới biết hiện tại anh đang rất là hạnh phúc.
- Anh nghe rồi...Huyên Huyên, anh nghe rất rõ, Anh cũng yêu em !
Ngay sau đó, đôi môi bạc mỏng của anh lập tức chạm vào đôi môi mềm mại của cô, hai người trao cho nhau nụ hôn đầy nóng bỏng vừa ngọt ngào không thôi, cho đến khi Châu Cẩn Huyên cảm thấy thở không được thì anh mới luyến tiếc buông tha cho cô.
- Anh hạnh phúc lắm, Huyên Huyên à !
- Em cũng vậy anh à
Hai người tiếp tục nắm tay nhau trên bãi biển, lâu lâu lại quay sang nhau bằng ánh mắt yêu thương.
Châu Cẩn Huyên không thể tin rằng người đàn ông mà cô luôn căm hận, luôn ghét cay ghét đắng thế mà giờ đây yêu