Cục cảnh sát thành phố.
Giang Sách ngồi ở ghế trên cùng, một nhóm cảnh sát ngồi vây quanh chiếc bàn dài, còn đội trưởng Tạ Mạnh Trí đang ngồi ở vị trí bên cạnh Giang Sách.
Cuộc họp chính thức bắt đầu.
Tạ Mạnh Trí bảo mọi người bật máy chiếu, hiển thị bảng ghi chép theo dõi một cách chi tiết.
Trong bảng này có ghi chép theo dõi một cách chi tiết về cha con nhà họ Thạch trong hai tháng gần đây, bọn họ đã làm những gì đều được điều tra rất rõ.
Nhìn bề ngoài có vẻ như bọn họ không có vấn đề gì, nhưng trên thực tế bọn họ đã làm không ít chuyện dơ bẩn.
Trong đó có rất nhiều chuyện ghê tởm đủ để tống bọn họ vào tù.
Nhưng nó chẳng là gì so với việc làm xấu xa thật sự của bọn họ.
Tạ Mạnh Trí nói: "Dựa vào điều tra theo dõi gần đây, hai cha con nhà họ Thạch cho rằng khoảng thời gian gần đây quá yên bình, nên đã bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy rồi.
"
"Kể từ lúc chúng tôi nhận được tin tức, rất có khả năng bọn họ đã nhận được đơn hàng mới, hơn nữa còn là đơn hàng lớn, đủ để bọn họ kiếm được rất nhiều tiền.
"
"Tiền nhiều cộng thêm gần đây sóng gió cũng lặng đi rất nhiều, nên cha con nhà họ Thạch đã mất kiên nhẫn chuẩn bị ra tay, tiếp tục tiến hành việc mua bán nội tạng người.
"
Hai phần tử tội ác này đáng bị bắt.
Giang Sách hỏi: "Ông đã điều tra ra ai là người đặt mua đơn đặt hàng mới này chưa?"
Tạ Mạnh Trí lắc đầu đáp: "Đơn hàng mới này che giấu cực kỳ sâu, trừ phi cưỡng ép đi cướp, bằng không hoàn toàn không nhìn ra được, để tránh đánh rắn động cỏ, tôi vẫn chưa dám hành động.
"
Nói cách khác, nếu muốn biết người mua là ai thì chỉ còn cách bắt hai cha con nhà họ Thạch về quy án mới biết được.
Chuyện này có thể để sau hẵng nói, trước mắt chuyện quan trọng hơn vẫn là bắt hai cha con nhà họ Thạch về quy án.
Giang Sách tiếp tục hỏi: "Vậy ông đã điều tra ra hành động tiếp theo của cha con nhà họ Thạch là gì chưa?"
Theo suy nghĩ của Giang Sách, có lẽ cha con nhà họ Thạch đã nhắm vào một người nào đó, rồi dùng một số thủ đoạn bẩn thỉu để lấy nội tạng trên cơ thể người đó.
Bọn họ phải tìm cho ra người này để bảo vệ.
Ai dè câu trả lời của Tạ Mạnh Trí lại khiến Giang Sách hơi bất ngờ.
Ông ta nói: "Theo điều tra của chúng tôi, cha con nhà họ Thạch sắp tiến hành một buổi diễn thuyết ở Bệnh viện Dược phẩm thành phố, hành động tiếp theo của bọn họ có liên quan mật thiết đến buổi diễn thuyết này.
"
Hả?
Giang Sách cau mày, hơi ngạc nhiên.
Cha con nhà họ Thạch đang chơi trò gì vậy? Tại sao lại chọn tiến hành diễn thuyết vào thời khắc quan trọng như này, rốt cuộc bọn họ định làm gì thế?
Mặc kệ bọn họ định làm gì, dù sao cũng không phải là chuyện tốt đẹp.
Giang Sách nói: "Ông có cách nào trà trộn vào hội trường diễn thuyết không?"
Tạ Mạnh Trí ngẫm nghĩ: "Chuyện này thì tôi có thể làm được.
"
Giang Sách gật đầu: "Được, vậy thì ông hãy sắp xếp cho tôi một chỗ, tôi sẽ đích thân đến hội trường nghe, để xem rốt cuộc Thạch Khoan kia định giở trò gì.
"
Tạ Mạnh Trí sửng sốt: "Cậu muốn đích thân đi tới đó ư?"
"Đúng vậy.
"
"Tổng phụ trách, cha con nhà họ Thạch vô cùng nguy hiểm, chúng tôi lo cho sự an nguy của cậu, không bằng để cấp dưới của chúng tôi đến hội trường điều tra được không?"
"Không được, trực giác của tôi mách bảo rằng, chắc chắn Thạch Khoan sẽ giở trò quỷ trong buổi diễn thuyết, nếu tôi không đích thân đi đến đó sẽ không yên lòng.
Chuyện các ông cần phải làm là bảo vệ sự an toàn cho sinh viên, đồng thời theo dõi sát sao từng cử chỉ của Thạch Khoan.
"
Tạ Mạnh Trí gật đầu: "Chúng tôi biết rồi, tổng phụ trách, mong cậu hãy cẩn thận ứng phó, tuyệt đối đừng xảy ra điều gì bất trắc, bằng không tôi sẽ không gánh nổi.
"
“Ông cứ yên tâm, trong lòng tôi tự có chừng mực.
” Giang Sách xua tay nói: “Bây giờ ông hãy đi sắp xếp đi.
”
"Được!"
Tạ Mạnh Trí liền cử người đi sắp xếp, để Giang Sách có thể tiến vào hội trường diễn thuyết một cách suôn sẻ.
!
Buổi diễn thuyết lần này có quy mô tầm trung, được tổ chức trong khu giảng đường trường Đại học Y Dược, có thể chứa được hơn ba trăm người.
Chỗ ngồi ở hội trường đều đã chật kín, ghế nào cũng có người ngồi.
Hội trường không còn chỗ trống.
Giang Sách trà trộn vào bên trong với thân phận giáo viên, bởi vì người trong trường thật sự quá đông, cũng chẳng có ai đặc biệt chú ý đến sự tồn tại của Giang Sách, nên anh cứ thế ngang nghiên ngồi xuống vị trí của giáo viên.
Hiệu trưởng Thang Giai Văn dẫn theo một nhóm lãnh đạo nhà trường ngồi ở dãy ghế đầu tiên, đợi Thạch Khoan bước lên sân khấu.
Hội trường đã người đông