Chỉ Yêu Cố Chấp Cuồng Của Anh

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Song Nhã

Tuy rằng sinh thời Hàn Ngộ Chi nghèo khó, nhưng học trò có ở khắp mọi nơi. Không thể đếm được đã có bao nhiêu người đến viếng lễ tang của anh, cảm ơn người thầy giáo đã mở ra cho họ một chân trời mới, xây dựng cho họ bao ước mơ cùng hi vọng.

Ai bảo rằng đời người không vang danh bốn bể, không ăn ngon mặc đẹp, không có quyền thế ngất trời thì coi như thất bại vậy? Hàn Ngộ Chi đã cống hiến cả một đời, học trò của anh cũng đền đáp những ơn nghĩa ấy một cách xứng đáng nhất.

Mạnh Nịnh chôn cất tro cốt của Hàn Ngộ Chi ở nơi đây, vì biết anh sẽ không muốn trở lại, nơi này sạch sẽ, mới chính là chỗ mà anh muốn dừng chân.

Từ sau khi Hàn Ngộ Chi ra đi, Mạnh Nịnh vẫn không thể bước ra khỏi nỗi đau khổ tuyệt vọng của mình. Cả đời Hàn Ngộ Chi chống cự, cô lại chọn lựa sự thỏa hiệp, cho dù cô bảo vệ được trái tim của mình, thì còn có ích gì cơ chứ? Sau cùng thì cô vẫn theo Thi Vinh suốt mấy chục năm nay đấy thôi.

Cô bị dằn vặt bởi cảm xúc của chính mình, hận không thể ngủ một giấc, chẳng bao giờ tỉnh lại nữa. Thi Huân nhìn thấy tất cả, cậu cũng thừa nhận Hàn Ngộ Chi là một người rất tốt, nhưng điều này cũng không có nghĩa là cậu chọn đứng về phía Hàn Ngộ Chi.

Bởi nếu đổi lại là cậu, thì cũng sẽ hành động như ba mình mà thôi. Khi yêu một người, nói cái gì mà lặng lẽ nhìn cô ấy hạnh phúc bên người khác, chỉ có thánh như Hàn Ngộ Chi mới làm nổi. Người nhà họ Thi thà rằng phá hủy tất cả chứ quyết không buông tay, chẳng sợ cái giá phải trả là thịt nát xương tan.

Trên đường trở về thủ đô, cảm xúc của Mạnh Nịnh cực kì tệ, trạng thái này vẫn còn tiếp diễn đến tận khi thấy Thi Vinh ra sân bay đón vẫn không chuyển biến tích cực hơn chút nào. Thương thế của anh đã hồi phục khá[Song Nhã] tốt so với khi cô chưa đi, nhưng vẫn chưa gỡ thạch cao, vẫn là dáng vẻ người sống chớ gần ấy.

Nhìn thấy Mạnh Nịnh bước ra, Thi Vinh rất vui mừng. Anh cười với cô, ngoắc ngoắc tay bảo cô tới bên cạnh mình.

Ngồi vào trong xe, cô đã bị cánh tay lành lặn của Thi Vinh ôm thật chặt, sau đó là những nụ hôn dồn dập, hôn tới mức Mạnh Nịnh không thở nổi. Vợ chồng thân mật như vậy khiến Mạnh Nịnh dường như tìm được cánh cửa
giải thoát cho chính mình, cô rất nhiệt tình mà lôi kéo quần áo của Thi Vinh ngay trong xe, khiến Thi Vinh được yêu thương mà đâm ra lo sợ, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn mà dụ dỗ: "Ngoan nào, chờ đến khi về nhà, anh cho em được không?" Da mặt cô rất mỏng đấy, đến khi cô tỉnh táo lại mà nhớ đến mình đã làm gì, nhất định sẽ hối hận chết mất.

Mạnh Nịnh không thích điều đó. Đáy lòng cô trống rỗng, khó chịu đến phát điên, cô thật sự muốn có thứ gì đó lấp đầy chính mình ngay lập tức! Tùy tiện ấn nút, một tấm ngăn xuất hiện ngăn cách ghế trước và ghế sau, như vậy tài xế sẽ không biết hai người họ đang làm gì. Cô thật sự gấp gáp, giày vò áo sơmi đen của Thi Vinh đến mức không còn nhận ra được hình dạng ban đầu, sau đó cởi quần áo của mình, đưa đôi thỏ nhỏ trắng nõn nà đến bên miệng Thi Vinh, thấy anh dịu dàng hút lấy, cô không vui, muốn anh phải thô bạo một chút, trong lòng mới thoải mái được.

Xong lại vội vàng vén váy nhổm dậy, sốt ruột hơn bình thường, đến cả quần lót cũng không cởi, kéo sang một bên rồi ngồi xuống.

Cứ như thế, cơ thể trống rỗng được lấp đầy.

Thi Vinh chỉ cho cô nửa vời, hiện giờ tay chân anh đều không tiện, Mạnh Nịnh cứ cọ xát trên người anh như thế, không phải là muốn cái mạng của anh hay sao? Anh vừa hôn Mạnh Nịnh, vừa quan sát vẻ mặt của cô. Ừm, ngoại trừ vẻ mê say ra, không còn gì khác.

Chẳng lẽ cái chết Hàn Ngộ Chi không có tác động tới cô ấy?

Thi Vinh cho rằng không thể nào có chuyện đó, nhưng biểu hiện của Mạnh Nịnh lại thừa nhận điều đó. Cô dường khi không bị ảnh hưởng bới cái chết của Hàn Ngộ Chi một chút nào, trừ vẻ nhiệt tình và nôn nóng quá mức ra, thật sự không có chỗ nào bất thường cả. Thi Vinh nghĩ, hay là hỏi tên ranh kia một chút, tránh việc đã bỏ lỡ điều gì.

Thi Huân ở bên kia hắt xì một cái thật mạnh, nhủ thầm lại có người nào nói xấu mình rồi.

Đến khi về tới nhà, chân Mạnh Nịnh đã mềm nhũn tới mức không đi đường được nữa. Thi Vinh cũng không ngại mất mặt, ôm cô vào


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện