Nói xong, một tay Triệu Vân đặt lên vai Diệp Mục Thiên, dùng sức nhắn một cái.
Diệp Mục Thiên cản thấy tay Triệu Vân giống như một ngọn núi lớn áp xuống, ép tới hắn không thể đứng thẳng, “bùm” một tiếng quỳ mạnh xuống mặt đất.
Đầu gối hắn bị thương, đau đến chảy nước mặt.
Đám công tử quần là áo lụa xung quanh cùng La Thanh và Địch Vân giận dữ xông đến: “Mày dám động vào Diệp thiếu, bọn tao liều mạng với mày.”
Nhưng hai tên đó còn chưa kịp đến gần đã bị Triệu Vân đánh bay.
Bọn họ trứng một quyền vào ngực, miệng phun ra máu tươi, té ngã trên mặt đắt.
Bọn công tử còn lại nhìn thấy, sợ đến mức không dám lộn xộn.
Triệu Vân nhìn về phía Trần Ninh, nhẹ giọng dò hỏi: “Thiếu gia, đám người này xử lý thế nào?”
Dựa theo tính cách xưa nay của Trần Ninh, Diệp Mục Thiên lần nữa muốn hại người nhà của anh, anh đã sớm tiễn Diệp Mục Thiên lên đường.
Bắt quá! Lúc này đang là thời điểm đặc thù, các đại lão đều đang bận rộn cạnh tranh chức quốc chủ.
Trần Ninh không muốn ở thời điểm này gây chuyện lớn.
Anh lạnh lùng nói: “Phế mỗi người một chân, sau đó phái người đưa về, để trưởng bối nhà bọn họ quản giáo thêm.”
Trần Ninh vừa dút lời, sắc mặt đám người Diệp Mục Thiên liền thay đổi.
Hắn vừa giận vừa sợ: “Bọn mày thự động đến tao xeml”
Thử xem thì thử xem!
Triệu Vân một cước đá ngã Diệp Mục Thiên, sau đó lại hung hăng đá thêm một cước vào đầu gối chân trái của hắn.
Một tiếng xương vỡ vang lên, chân trái Diệp Mục Thiên trực tiếp bị đá gã.
“AI”
Diệp Mục Thiên như lợn bị cắt tiết hét thảm một tiếng vang vọng.
Triệu Vân cùng mười bảy binh sĩ còn lại đi đến trước mặt đám công tử còn lại, ra tay nhanh như chóp.
Tiếng xương gãy nối tiếp nhau vang lên, kéo theo đó là tiếng kêu gào thảm thiết.
Đám công tử ở hiện trường rất nhanh toàn bộ bị đánh gãy một chân, một đám té ngã trên mặt đất, thống khổ rên rĩ.
Trần Ninh nhìn Diệp Mục Thiên ôm chân đau đớn trên mặt đất, thản nhiên nói: “Nhớ kỹ, quá tam ba bận, tôi đã tha cho anh tội chết hai lần.
Nếu còn có lần sau, đừng nói đến bố mẹ anh, cho dù có là thần tiên hạ phàm cũng không thể cứu được anh.”
Hạng Thành mặc áo khoác xám cùng Diệp Băng Tân mặc một thân sườn xám thuê hoa mẫu đơn, sắc mặt khó coi đứng bên giường bệnh, chung quanh còn có rất nhiều cảnh vệ của Hạng Thành, còn cỏ vệ sĩ của gia đình Diệp Băng Tâm.
Diệp Băng Tân nhìn con trai bị thương thành như vậy, trong lòng bà đau đớn, con trai bà ta từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phải chịu qua loại thống khổ này.
Bà ta cảm thấy trong lòng như bị đâm xuyên, hận không thể thay con trai bị thương, thay bảo bối của mình chịu đau đớn.
Bà ta quay đầu nhìn Hạng Thành, mở miệng nói: “Tôi với ông ra ngoài nói chuyện đi!”
Hạng Thành gật đầu.
Ông ta liền cùng Diệp Băng Tâm đi ra khỏi phòng bệnh, đứng trên hành lang.
Nhóm