Đỉnh Thanh người chưa tới, mà giọng nói uy nghiêm mười phần truyền đến trước.
Định Tuấn Minh nhìn thấy anh họ Đỉnh Thanh tới, giống như đứa nhỏ bị bắt nạt nhìn thấy anh mình dẫn người tới, anh ta lộ ra vẻ mừng rỡ, bước nhanh nghênh đón: “Anh.
họ, rốt cuộc anh cũng tới rồi.” ị “Lần này ở Thủ đô em bị người bắt nạt thảm rồi!”
“Thủ đô chính là vùng của anh, lần này anh nhát định phải giúp em báo thù, để cho em trút được cơn giận này.”
Ngày thường Đinh Thanh đi theo Hạng lão, cả ngày cùng các vị đại lão cao cấp gặp mặt, anh ta ở bên ngoài, Thành tôn Thiếu tôn bình thường nhìn thấy anh ta, đều phải khách khí, cho anh ta mặt mũi.
Lúc này anh ta trầm mặt, nhìn xung quanh hiện trường, lạnh lùng nói: “Tôi ngược lại muốn xem, là ai ăn gan hùm mật gấu, mà ngay cả người Đinh gia Tây Cảnh chúng tôi cũng dám bắt nạt?”
Định Tuấn Minh chỉ vào Trần Ninh, kêu lên: “Anh, chính là anh tai”
Đỉnh Thanh cùng các thủ hạ của anh ta, theo phương hướng Đinh Tuần Minh nhìn sang, sau đó liền nhìn thấy Trần Ninh ngồi trên ghế, đang từ từ ăn thức ăn phương Tây.
Trong nháy mắt Đinh Thanh nhìn thấy Trần Ninh, giống như bị điện giật, cơ thể đột nhiên run lên.
Đồng tử của anh ta cũng đột nhiên mở to, lộ ra vẻ kinh hãi.
Người trêu chọc em họ, lại là Thiếu soái!
Đinh Thanh cảm giác thiên lôi cuồn cuộn, ngốc ngay tại chỗ.: Đinh Tuấn Minh lại không chú ý tới vẻ mặt khác thường của anh họ mình, vẫn đang lải nhải không ngừng kêu lên: “Anh, tên này làm em bị thương, còn làm thủ hạ của em bị thương.”
“Yêu cầu của em đơn giản, anh ta nhát định phải cúi đầu cầu xin tha thứ, còn có vợ của anh ta, cũng phải thay anh ta xin lỗi, em muốn tối nay vợ anh ta…”
Sắc mặt Đinh Thanh biến đổi, vội vàng quát: “Cậu im cho tôi!”
Đinh Tuấn Minh bị anh họ đột nhiên gầm lên giận dữ dọa sợ, mở to hai mắt, vẻ mặt mờ mịt, oan ức nói: “Anh, anh…”
Định Thanh giận dữ quát: “Nếu như cậu còn xem tôi là anh, nếu cậu không muốn chết, néu cậu không muốn Đinh gia Tây Cảnh chúng ta đại họa sắp tới, vậy cậu lập tức quỳ xuống, nhận sai với Trần tiên sinh cho tôi.”
Đinh Tuấn Minh nghe vậy, giống như con mèo bị giẫm lên đuôi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Anh ta vừa kinh hãi vừa giận dữ kêu to: “Anh, em bảo anh tới đây là giúp em báo thủ, sao cánh tay của anh lại rẽ ra ngoài, anh lại bảo em quỳ xuống nhận sai với tên này?”
“Anh, anh