Ngay sau đó, Đàm Điếu Nguyên đã ra lệnh cho thủ hạ của mình mang theo một chiếc USB đến!
Trần Ninh yêu cầu một chiếc máy tính xách tay ngay tại chỗ, sau đó phát video trước mặt Đàm Điều Nguyên.
Đoạn video là cảnh Trần Hùng tham gia bữa tiệc cocktail dành cho doanh nhân do thương hội phía tây tổ chức vào đêm hôm đó!
Trong video có rất nhiều người, nam mặc vest và giày da, nữ mặc váy dài, tất cả đều là những nhân vật quyền lực.
Video này là video giám sát nên chỉ có hình ảnh mà không có âm thanh.
Trần Ninh xem nhanh đoạn video và thấy rằng nhiều người ra chào hỏi Trần Hùng, Trần Hùng ngay từ khi bắt đầu bữa tiệc cũng rất lịch sự giữ lễ.
Bữa tiệc không có chỗ nào không đúng.
Tuy nhiên, khi tiệc chiêu đãi sắp kết thúc, một số lãnh đạo của thương hội phía Tây đã mời Trần Hùng vào phòng riêng.
Đoạn video giám sát Trần Hùng vào phòng riêng không được ghi lại.
Trần Ninh nhắn tạm dừng, chỉ vào màn hình, lạnh lùng hỏi Đàm Điều Nguyên: “Sau khi cha tôi và người của thương hội phía tây vào phòng riêng tại sao lại không có người giám sát?”
Đàm Điều Nguyên hừ lạnh: “Cậu cũng biết máy người đó là lão đại của thương hội phía Tây.
Họ nói chuyện bí mật thương mại trong phòng riêng.
Cậu nghĩ họ sẽ nói chuyện trong phòng riêng có camera giám sát sao?”
Có vẻ như phòng bao nơi Trần Hùng nói chuyện thân mật với một số nhà lãnh đạo thương hội phía Tây không có camera giám sát.
Trần Ninh nhắn nút phát và tua nhanh để tiếp tục xem video.
Trần Hùng nói chuyện với mấy ông lớn ở thương hội phía Tây cả tiếng đồng hồ rồi mới đi ra, khi bước ra thì có vẻ say, bước đi loạng choạng, mơ mơ hồ hồ.
Màn hình cho thấy một người đàn ông vạm vỡ trong bộ vest hỗ trợ Trần Hùng rời đi, đi vào khu vực điểm mù của camera giám sát trong khách sạn.
Không lâu sau thì đám người giám sát camera hốt hoảng, có vẻ như Trần Hùng đã rơi xuống từ nóc tòa nhà.
Trần Ninh rút USB ra nhìn Đàm Điếu Nguyên: “Vấn đề cuối cùng, người đàn ông có râu đỡ cha tôi rời đi đó là ai?”
Đàm Điếu Nguyên nói: “Anh ta tên là Hàn Giang, một thành viên của thương hội phía Tây, biệt danh là Thanh Đạo Phu.”
Trần Ninh cau mày: “Thanh Đạo Phu sao?”
Đàm Điều Nguyên cười như không cười: “Đúng vậy, anh ta đặc biệt chịu trách nhiệm dọn dẹp những người chống đối thương hội phía Tây nên được gọi là Thanh Đạo Phu của thương hội phía Tây.”
Trần Ninh nhàn nhạt đứng lên, nói: “Cảm ơn ông chủ Đàm đã nói cho tôi biết.
Tôi nghĩ tôi sẽ ở lại Tây Kinh nhiều ngày.
Tôi cũng lười tìm khách sạn nữa.
Ông chủ Đàm thu xếp cho tôi một phòng đi! “
Cái gì?
Đàm Điếu Nguyên và người của ông ta nhìn Trần Ninh với vẻ không tin.
Trần Ninh đã giết Quỷ Tác, làm bị thương người của ông chủ Đàm lại còn mua lại video ông chủ Đàm ra giá 20 tỷ với hai nhân dân tệ.
Có thể nói là cưỡi lên đầu lên cỗ ông chủ Đàm!
Sau khi hạ thủ, thay vì rời đi, Trần Ninh vẫn ở lại khách sạn của ông chủ Đàm sao?
Đôi mắt Đàm Điếu Nguyên đầy kinh ngạc, sau đó nở một nụ cười đùa giỡn: “Ha ha, Trần thiếu muốn ở khách sạn của tôi, vậy thì tôi tự nhiên sẽ chào đón, Cao Lê.”
Cách đó không xa, nữ quản lý xinh đẹp mặc âu phục váy liền đi tới, cung kính nói: “Ông chủ, ngài có gì căn dặn?”
Đàm Điếu Nguyên nói: “Cô ngay lập tức sắp xếp một dãy phòng tốt nhất cho Trần thiếu để anh ấy ở đây.”
Cao Lê liếc nhìn Trần Ninh với vẻ mặt kỳ quái rồi nói nhỏ: “Vâng, ông chủ!”
Cô đưa tay về phía Trần Ninh: “Trần tiên sinh, mời anh đi qua bên này.”
Trần Ninh đẫn theo Điển Chử nhanh chóng làm thủ tục đăng ký, sau đó lấy chìa khóa phòng tổng thống trên tầng 28 cao nhất.
Một tên thủ hạ của ông ta không nhịn được nói: “Ông chủ, tên nhóc này quá kiêu ngạo, sao ông không để chúng tôi bắt hắn ta lại?”
Đàm Điều Nguyên trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: “Bắt lại?”
“Chú Hoa và người của ông ấy đều bị phế rồi.
Cậu ta thuận tay ném ra một đồng xu cũng giết chết Quỷ Tác.”
“Các cậu cảm thấy chỉ dựa vào đám người như các cậu mà có thể bắt được cậu ta sao?”
“Chỉ sợ đến lúc động thủ, không những không bắt được bọn họ, mà đến tôi cũng phải hộc máu.”
Cách đó không xa, chú Hoa bị gãy chân đang nằm trên ghế sô pha, hấp hối nói: “Ông chủ Đàm, Trần Ninh bắt nạt chúng tôi vô cùng thảm.
Chúng ta không thể cứ thế mà thả hắn ta đi được.”
Đàm Điếu Nguyên nghe xong, khóe miệng hơi nhéch lên, lộ ra một tia giễu cọt: “Trần Ninh rõ ràng tới đây là để tìm ra nguyên nhân thật sự cái chết của cha cậu ta, hơn nữa còn đang đụng đến thương hội phía Tây.”
“Nếu cậu ta không thể làm gì được thương hội phía Tây thì chỉ có một con đường chết.”
“Vì vậy chúng ta không cần đích thân báo thù, chỉ cần ngồi xem cậu ta bị thương hội phía Tây giết chết như thế nào thôi.”
Sau khi Cao Lê đưa Trần Ninh và Điển Chử đến phòng tổng thống, cô ấy rời đi.
Trong phòng tổng thống chỉ còn lại Trần Ninh và Điển Chử.
Đứng trước khung cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn, Trần Ninh nhìn phong cảnh thành phố xa xăm đầy quyến rũ, thất thần nói: “Cha tôi đã chết trong khách sạn này một tuần trước.”
“Điển Chử!”
Điễn Chử nghiêm giọng nói: “Có thuộc hạ!”
Trần Ninh lạnh lùng ra lệnh: “Anh lập tức đi bắt tên có biệt danh Thanh Đạo Phu đến đây.
Tôi muốn gặp hắn.”
Điền Chử: “Tuân lệnh.”
Câu lạc bộ Dao Trì!
Trong phòng bao VIP sang trọng nhất đang phát những bản nhạc du dương hay nhát.
Hàn Giang đang ăn chơi trác táng với một nhóm anh em của mình, xung quanh là những mỹ nhân xinh xắn đang bồi rượu.
Cầm điều xì gà trên tay, Hàn Giang nhét một xấp tiền một trăm tệ dày cộp vào cỗ áo mỹ nữ, đắc ý cười: “Như thế này đã đủ chưa, cởi quần áo ra ngay lập tức cho tôi!”
Mỹ nhân ấy vừa vui vừa thẹn, vặn vẹo người cởi quần áo …
Đám anh em đó của Hàn Giang nhìn thấy vậy đều cười ha ha.
Có người không nhịn được hỏi: “Anh Hàn, gần đây anh phát tài rồi sao?”
Hàn Giang đắc ý cười nói: “Tôi làm chút chuyện cho mấy ông lớn ở trong thương hội phía Tây nên kiếm được một món tiền lớn, ha ha ha.”
Mọi người có mặt tại hiện trường không khỏi thốt lên: “Anh Hàn, cho anh em theo anh với.
Sau này nếu các ông chủ lớn của thương hội phía tây có chuyện gì cần giao phó thì anh mang theo các anh em cùng nhau đi làm.”
Hàn Giang đang định nói thì cửa phòng bao đột nhiên đập mạnh, bị đá văng ra.
Trong ánh mắt kinh ngạc của bọn chúng, Bát Hỗ Vệ xông vào, sau đó đứng sang hai bên, cuối cùng Điển Chử thản nhiên bước vào.
Điển Chử thờ ơ nhìn Hàn Giang: “Anh chính là Hàn Giang, Thanh Đạo Phu của thương hội phía Tây.
Thiếu gia chúng tôi muốn gặp anh.”
Hàn Giang giễu cọt: “Thiếu gia của anh là cái thứ gì, lão tử không có thời gian đi gặp hắn.”
Điển Chử thờ ơ nói: “Chỉ sợ anh không có lựa chọn nào khác.”
Mặt Hàn Giang sa sầm khi nghe thấy vậy, mười mấy tên anh em bán mạng chém giết thuê bên cạnh cũng tức giận.
“Mẹ kiếp, dám dùng thái độ này nói chuyện với anh Hàn của chúng tao, giết chết bọn chúng.”
Mười mấy anh em của Hàn Giang cầm dao găm hoặc cầm chai rượu đằng đẳng sát khí lao về phía Điển Chử và Bát Hỗ Vệ.
Điển Chử đứng yên, nheo mắt không cử động.
Bát Hỗ bên cạnh cùng nhau lao lên, di chuyển nhanh và mạnh mẽ hơn người của Hàn Giang.
Tiếng đánh nhau trong phòng bao vang lên ầm ï xen lẫn tiếng la hét của phụ nữ, mùi máu tanh nồng nặc.
Sau một thời gian ngắn, không khí lại yên tĩnh lại.
Tất cả người của Hàn Giang đã ngã trong vũng máu, kẻ chết kẻ bị thương.
Tay chân lạnh buốt, Hàn Giang kinh hãi nhìn Điển Chử và Bát Hỗ Vệ, lắp bắp nói: “Các người … các người dám…”
Điển Chử lạnh lùng nói: “Bây giờ anh có thể đi cùng chúng tôi chưa?”
Khách sạn Thiên Không Thụ!
Trong văn phòng của ông chủ, Đàm Điều Nguyên đang ngồi trên ghế ông chủ lầm bẩm: “Trần Ninh, thằng nhóc này, dám ở trong khách sạn của tôi sau khi đắc tội tôi.
Cậu ta còn muốn giở trò gì?”
Đúng lúc này, Cao Lê, quản lý đại sảnh, đột nhiên gõ cửa đi vào: “Ông chủ, không hay rồi.”
Đàm Điều Nguyên tức giận nói: “Làm gì mà hoảng loạn như vậy, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”
Cao Lê nói với vẻ mặt kỳ quái: “Thuộc hạ của Trần Ninh đã bắt một người quay lại.
Bây giờ họ đang được áp giải đến gặp Trần Ninh.”
Đàm Điều Nguyên mở to mắt: “Cái gì?”
“Thuộc hạ của cậu ta bắt ai về?”
Cao Lê nhỏ giọng nói: “Nếu tôi không nhận sai thì chắc là người thường xuyên lui tới khách sạn của chúng ta.
Thành viên của thương hội phía Tây, Hàn Giang tiên sinh, biệt danh là Thanh Đạo Phu.”
Cái gì?
Hàn Giang bị người của Trần Ninh bắt về!
Đàm Điều Nguyên không khỏi trọn to mắt, nhanh chóng yêu cầu cấp dưới mở màn hình video giám sát toàn bộ khách sạn.
Trong một trong những màn hình giám sát, Điển Chử cùng với Bát Hỗ Vệ đang tóm lấy anh chàng trông vô cùng đau khổ, vừa đang bước đến cửa phòng tổng thống.
Không có camera giám sát trong phòng tổng thống, vì vậy Đàm Điếu Nguyên và những người khác nhìn Hàn Giang bị Điển Chử đưa vào, sau đó cánh cửa đóng sầm lại.
Vẻ mặt của Đàm Điếu Nguyên kinh ngạc vô cùng: “Trời ơi, Hàn Giang là một đại nhân vật cả hai giới hắc bạch ở thành phố Tây Kinh của chúng ta.
Hắn ta chuyên đi làm việc cho các ông chủ hàng đầu của