Trần Ninh biết rằng Hồ Chương đã thu được lợi ích gì đó từ Trần Phiệt nên mới cố tình gây khó khăn cho tập đoàn cho Ninh Đại, cố ý từ chối đơn xin phê duyệt số hiệu thuốc quốc gia của Ninh Đại.
Lúc này, anh nhìn thấy Hồ Chương tự nhiên không thể có biểu hiện tốt, chỉ lạnh lùng nói: “Hồ Chương, ông tới rồi!”
Hồ Chương trong lòng có quỷ, biết thiếu soái gọi mình đến là để tính sổ.
Mà vừa đi vào, ông ta lại nhìn thấy người của Trần Phiệt cũng ở đây.
Vì thế mà tim ông ta càng đập mạnh hơn, lầm tưởng rằng thiếu soái cũng đã gọi người hối lộ ông ta là Trần Phiệt đến đây hỏi tội!Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho.
com | Nh ảy h ố*truyện hay
Lúc này, khi nhìn thấy vẻ mặt lãnh đạm của Trần Ninh, ông ta càng thêm kinh hãi!
ông ta run run nói: “Đúng vậy, hôm nay Trần tiên sinh gọi tôi đến gặp.
Tôi không dám chậm trễ, lập tức đển
ngay.
Trần Ninh gật đầu, nhìn về phía Trần tam gia bên cạnh Hồ Chương, đột nhiên tức giận hét lên: “Quỳ xuống!”
Vừa rồi Trần Ninh và Trần tam gia đã cá cược, nếu Trần Ninh gọi được Hồ Chương đến thì Trần tam gia sẽ phải quỳ xuống vì Trần Ninh.
Bây giờ Hồ Chương đã đến, Trần Ninh đương nhiên muốn Trần tam gia thực hiện lời hứa cùa mình khiến Trần tam gia phải quỳ xuống nói chuyện.
Trần tam gia không ngờ Trần Ninh lại gọi được Hồ Chương đến, đây là giám đốc Cục quản lý dược phẩm quốc gia, người mà CEO của những doanh nghiệp hàng trăm tỷ cũng phải nịnh nọt.
Trần Ninh vậy mà chỉ cần một cuộc điện thoại đã gọi được Hồ Chương từ thủ đô đến đây.
Trần tam gia cảm thấy sấm sét cuộn trào, trong lòng tự hỏi thực lực của Trần Ninh đáng sự đến mức nào.
Đột nhiên nghe thấy Trần Ninh hét lên quỳ xuống!
ông ta rùng mình, sợ hãi quỳ bụp xuống tại chỗ.
Nhưng mà ông ta không nghĩ tới là Hồ Chương đang ở bên cạnh nghe thấy Trần Ninh đột nhiên kêu lên quỳ xuống, Hồ Chương cũng sợ tới mức quỳ xuống.
“Lão Hồ, ông đã làm sai cái gì, nói chi tiết cho tôi.”
HÒ Chương không dám giấu giếm, căng da đầu đem chuyện Trần Mục
Phong, người đứng đầu nhà họ Trần tặng ông ta một biệt thự ở thủ đô, nhờ ông ta giúp từ chối đơn phê duyệt số hiệu thuốc quốc gia của tập đoàn Ninh Đại.
Khi Trần tam gia thấy vậy, khuôn mặt tràn đầy kinh ngạc, cục trưởng Hồ thậm chí còn chưa đánh đã khai, tình huống này đúng là thật không thể tin được, ông ta thất thanh: “Cục trưởng HÒ, ông …”
Hồ Chương không muốn thú nhận, nhưng vị trước mặt này chính là thiếu soái!
Nếu thiếu soái đã gọi ông ta đến thì đương nhiên đã biết hết thảy, nếu ông ta chân thật thú nhận thì vẫn còn có một con đường sống.
Nếu giả vờ không hiểu, e rằng cuối cùng sẽ là ngõ cụt.
Trần Ninh nhìn Hồ Chương, lạnh lùng nói: “Lão Hồ, ông làm tôi quá thất vọng rồi, vậy mà lại nhận hối lộ giúp kẻ gian trấn áp Ninh Đại.”
“ông có biết ý nghĩa của thuốc điều trị ung thư gan của Ninh Đại không? Lương tâm của ông để cho chó ăn
rồi sao?
Hồ Chương run run: “Trần tiên sinh, tôi biết sai rồi.
Tôi đã trả lại tất cả những món quà Trần Phiệt tặng rồi.”
“Ngoài ra còn có số tiêu chuẩn thuốc quốc gia của thuốc điều trị ung thư gan của Tập đoàn Ninh Đại.
Cục quản lý thực phẩm và dược phẩm của chúng tôi cũng đã xem xét.
Ước tính chiều nay sẽ có kết quả kiểm tra.
Nếu không có vấn đề gì thi sẽ phát ra số tiêu chuẩn thuốc quốc gia.”
Trần Ninh hừ lạnh một tiếng: “Mất bò mới lo làm chuồng!”
“Tôi không nghĩ ông còn thích hợp làm cục trưởng cục quản lý thực phẩm và dược phẩm Trung Quốc nữa.
Quay về ông có thể nộp đơn xin nghỉ hưu!”
Bùm!
Lời nói của Trần Ninh như sấm sét bên tai Hồ Chương.
Cơ thể Hồ Chương lắc lư, ông ta tuyệt vọng cúi đầu, trầm giọng nói: “Vâng, quay về tôi sẽ nộp đơn xin nghỉ hưu sớm.”
Trần