Trần Ninh ôm Tống Sính Đình mang theo Đổng Thiên Bảo rời đi dưới ánh mắt kinh ngạc của Tống Trọng Hùng và những người khác.
Cho đến khi bóng dáng của Trần Ninh biến mát, Tống Trọng Hùng mới tỉnh táo trở lại, mang theo một nhóm người nhà và thủ hạ của mình vào thư phòng.
Chỉ thấy Chúc Cửu Linh nằm trên mặt đất với vết máu tươi ở đáy quần.
Cái gì?
Trần Ninh vậy mà đã tiêu diệt mệnh lãng tử của Chúc đại thiếu!
Huyết áp của Tống Trọng Hùng tăng vọt, hai mắt tối sầm suýt ngất đi.
Xong rồi xong rồi, Chúc Cửu Linh, người thừa kế chính của Chúc gia, một trong tứ trụ Giang Nam.
Vậy mà lại bị Trần Ninh, một kẻ liều lĩnh không biết trời cao đất rộng phế rồi.
Mọi người trong Tống gia đều cảm thấy trời như sập xuống rồi.
Đây là đại thiếu gia của Chúc gia, hầu như tất cả các mối làm ăn đen tối ở phía nam đều có quan hệ chặt chẽ với Chúc gia.
Chúc gia chỉ cần thuận tay động ngón tay một cái thì có thể khiến một gia đình nhỏ như Tống gia tan thành mây khói.
Tống Trọng Hùng trong lòng rất hận Trần Ninh và Tống Sinh Đình, nhưng lúc này ông ta chỉ có thể cố gắng chịu đựng sự suy sụp, lớn giọng quát tháo cấp dưới nhanh chóng đưa Chúc Cửu Linh đến bệnh viện cứu chữa.
Chúc Cửu Linh được đưa đến bệnh viện Trung Hải cứu chữa cả nửa ngày, cuối cùng tính mạng cũng được cứu sống.
Tuy nhiên, cậu nhỏ của anh ta đã bị Đồng Thiên Bảo biến thành bùn nhão, đã không còn lên được nữa, cả đời này đã định là sẽ không bao giờ có thể phong lưu được nữa.
Cùng ngày, Chúc Cửu Linh được chuyển đến bệnh viện tốt nhất ở tỉnh Thiên Hải.
Tỉnh lị Thiên Hải, biệt thự trang viên Chúc gia.
Lão gia tử Chúc gia, Chúc Khổ Thiền toàn thân mặc áo vải, đi giày vải, tay cầm chuỗi Phật châu, ngồi trên ghế đại sư trong từ đường.
Ông ta nhìn toàn bộ con cháu cũng như các môn đệ đứng đầy trong từ đường với khuôn mặt tái mét, rồi chậm rãi nói: “Đứa cháu trai yêu quý của tôi Cửu Linh đã xảy ra chuyện ở Trung Hải. Bác sĩ vừa nói với tôi rằng cả đời này Cửu Linh không thể giống như một người đàn ông bình thường có thể truyền lại nòi giống được nữa.”
“Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào. Có lẽ là vô cùng tức giận, có lẽ đã đạt tới cực hạn.”
“Bây giờ, ai có thể đứng lên trả lời tôi, rốt cuộc Cửu Linh đã trải qua những gì ở Trung Hải không?”
Con trai cả của Chúc Khổ Thiền, bố của Chúc Cửu Linh là Chúc Phong Hoa đứng lên đầy đau buồn và phẫn nộ: “Bó, Cửu Linh vốn muốn đến Trung Hải dạy cho Trần Ninh và Đỗng Thiên Bảo một bài học. Nhưng nó lại liếc mắt nhìn trúng vợ của Trần Ninh là Tống Sính Đình, muốn ép Tống Sính Đình phục vụ, nhưng không ngờ lại bị tên mãng phu Trần Ninh đánh cho tơi tả.”
Chúc Cửu Linh tự nhận mình là lãng tử si tình, thích cặp kè với phụ nữ khắp mọi nơi, Chúc gia đều biết rõ.
Chúc Khổ Thiền sắc mặt xanh mét nói: “Trên đầu chữ sắc có một con dao. Tôi đã nói rất nhiều lần, cho nó chơi đùa phụ nữ ít thôi. Bây giờ chơi đến mức tự phế cả mình rồi đúng không?”
Chúc Phong Hoa nói với vẻ mặt buồn bã: “Bố, Cửu Linh đã quá đau khổ rồi. Chúng ta không thể cứ như vậy mà bỏ qua chuyện này!”
Chúc Khổ Thiền hỏi: “Cảnh sát Trung Hải bên đó có có bắt Trần Ninh không?”
Chúc Phong Hoa lắc đầu: “Không có, bên Trung Hải nói với chúng con rằng Cửu Linh đã lập bẫy để hãm hại gia đình Tống Sính Đình, rơi vào kết cục như thế này cũng là tự làm tự chịu.
Họ còn thuyết phục chúng con hòa hoãn để tránh rắc rối, đừng làm loạn lên nữa.”
Chúc Khổ Thiền tức giận: “Nào có lý như vậy!”
j Chúc gia là một tay cự phách ở miền nam, môn đệ trải khắp miền nam, sức ảnh hưởng liên quan đến cả ba thế lực hắc bạch thương.
Bây giờ người thừa kế chính của Chúc gia đã bị người ta phế rồi, bên Trung Hải lại còn đề nghị Chúc gia bỏ qua sao?
Nhìn thấy sự tức giận của lão gia tử, Chúc Phong Hoa nhanh chóng nói thêm: “Bó, thật ra bên Trung Hải đứng về phía Trần Ninh cũng không phải là bất kính với Chúc gia nhà chúng ta.”
“Người ta nói rằng gần đây có một thủ trưởng dẫn quân đến diễn võ tập trận ở Trung Hải. Đã có hai nhóm người bị xử lý vì nghỉ ngờ có hoạt động tội phạm.”
“Phía Trung Hải có lẽ sợ rằng Chúc gia nhà chúng ta sẽ tìm cách trả thù Trần Ninh, ngộ nhỡ lại kinh động đến thủ trưởng đó thì có thể khiến Chúc gia nhà chúng ta gặp xui xẻo!”
Chúc Khổ Thiền nghe con trai mình phân tích như vậy thì sắc mặt mới dịu đi một chút.
Ông ta lạnh lùng nói: “Nếu Trung Hải đã có thủ trưởng dẫn quân đến tập trận và huấn luyện thì phô trương việc báo thù là điều không thích hợp, vậy thì chúng ta hãy âm thầm báo thù.”
Nói đến đây, ông ta lập tức nhìn con cháu, đệ tử, môn đệ quanh nhà thấp giọng nói: “Ai nguyện ý nhận nhiệm vụ này đến Trung Hải lấy đầu của Trần Ninh và Đồng Thiên Báo báo thù rửa hận cho Cửu Linh?”
Lời vừa nói ra, lập tức có một người thân hình cao lớn đứng thẳng dậy, mạnh mẽ có lực nói: “Lão gia hãy giao việc báo thù cho đại thiếu cho tôi thực hiện đi.”
Ánh mắt của mọi người đều rơi vào người này, người này tên là Cừu Gia Huy, vốn là một đứa trẻ mồ côi, được Chúc gia nhận nuôi từ nhỏ.
Cừu Gia Huy lớn lên trong Chúc gia, đã từng là lính đánh thuê ở nước ngoài trong ba năm.
Sau khi trở về, Chúc gia bỏ tiền cho anh ta thành lập công ty bảo an lớn nhất ở Trung Hài, tên là công ty bảo an Huy Hoàng.
Cừu Gia Huy cảm thấy rằng anh ta mở một công ty bảo an ở Trung Hải, mà Chúc đại thiếu lại bị người ta phế ở Trung Hải.
Vì vậy anh ta phải chịu trách nhiệm là không thể chối cãi.
Vì vậy hiện tại anh ta lập tức không ngần ngại đứng lên bày tỏ ý nguyện muốn trả thù cho Chúc đại thiếu.
Chúc Khổ Thiền vui vẻ nhìn Cừu Gia Huy gật đầu: “Tôi nhớ Gia Huy bây giờ đang điều hành một công ty bảo an ở Trung Hải.
Công ty của cậu có nhiều sát thủ chiến đấu giỏi. Ta sẽ giao chuyện này cho cậu.”
Cừu Gia Huy nghiêm nghị nói: “Vâng, lão gial”
Chúc Khổ Thiền căn dặn: “Hãy nhớ rằng tất cả những người liên quan đến chuyện này đều phải chết, hơn nữa còn phải chết một cách thê thảm.”
Cừu Gia Huy: “Hiểu rồi ạ!”
Trần Ninh và Tống Sính Đình về nhà.
Trên đường đi, Tống Sính Đình có vẻ lo lắng, nhưng lại bảo Trần Ninh giữ bí mật về chuyện làm Chúc Cửu Linh bị thương, để bố mẹ cô không phải lo lắng.
Trở về nhà, Tống Trọng Bân và Mã Hiểu Lệ đang ôm Tống Thanh Thanh lập tức đứng lên chào họ.
Hỏi Trần Ninh và Tống Sính Đình xử lý mọi chuyện