Ngày thứ ba, Ninh gia.
Đây là ngày cuối cùng trong kỳ hạn Trần Ninh cho Ninh gia, cũng là ngày cuối cùng Ninh Khuyét tuyên bố đợi Trần Ninh đưa ra quyết định.
Hôm nay, bạn bè thân thuộc, đệ tử, môn sinh của Ninh gia toàn bộ đều có mặt, một nhóm máy vạn người.
Cũng bởi vì người hôm nay Ninh Khuyết đối phó là Trần Ninh, không ít người không muốn dính vào vũng bùn này, nếu không người đến ủng hộ Bố Y vương sẽ càng nhiều hơn.
“Bá chủ ngầm Tô Hàng, Tương Thiên đến!”
“Bá chủ ngầm Thượng Hàng, Hoàng Kim Thành đền!”
“Tổng bá chủ ngầm Đông Hải, Lục Hải Sinh đến!”
Nhóm lão đại kéo đến nói liền không dứt.
Hơn nữa bọn họ sau khi đến đều cung kính đi vào nhà, hành lễ vấn an với Bố Y vương Ninh Khuyết đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng khách.
Sau đó liền lui về một bên, ngồi vào vị trí theo cấp bậc tôn ti của mình chời đợi.
Ninh Viễn Đông lúc này đến bên cạnh Ninh Khuyết, nhẹ giọng nói: “Cha, các khách quý hàu như đều đã đến rồi!”
Ninh Khuyết híp mắt, gật đầu nói: “Được!”
Nói xong, ông ta đứng lên, trong ánh mắt chăm chú của mọi người tiến lên vài bước, sau đó nhìn một vòng những người có mặt ở đây.
Ông ta trầm giọng: “Mọi người đều biết, lão phu quy ẩn rừng nói, cũng không nghĩ đến những ngày gần đây sẽ có người nhiều lần khi dễ Ninh gia tôi, giết con trai tôi, phế cháu nội của tôi, còn tuyên bố muốn san bằng Ninh gia tôi.
Mọi người nói xem, việc này phải giải quyết thế nào?”
Mấy vạn người ở trong phòng lập tức có người dẫn đầu thét lên: “Chiến!”
“Chiến!”
“Chiến!”
Rất nhanh, tất cả mọi người đều đồng thanh thét, sát khí đằng đằng, kinh thiên động địa.
Ninh Khuyết nhìn ngoài đám thuộc hạ, còn có không ít các lão đại đến trợ giúp, tất cả đều ý chí chiến đấu sôi sục, ông ta không khỏi lộ ra biểu tình hài lòng.
Ông ta nâng tay lên, hiện trường lập tức yên tĩnh trở lại.
Ông ta từ từ nói: “Đúng, Trần Ninh nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích.
Nói cách khác, cho dù cậu ta có là Thiếu soái Bắc Cảnh, chúng ta cũng sẽ chiến cùng cậu ta đến cùng.
Hơn nữa các vị yên tâm, tôi đã báo cho Đường các lão, quân khu Đông Hải sẽ không nghe theo sự điều khiển của Trần Ninh, sẽ không dính líu đến việc này.
Về phần quân Bắc Cảnh, nếu chưa được phê duyệt, bọn họ sẽ không thể tiền vào khu vực Đông Hải.
Cho nên hôm nay ân oán của Ninh gia cùng cá nhân Trần Ninh, mọi người không cần lo sẽ có người khác tham gia.”
Mọi người ở hiện trường nghe vậy liền yên tâm.
Bọn họ đều đồng lòng nói: “Phải khiến Trần Ninh giải thích, trả công đạo lại cho mọi người.”
“Đúng, nói cách khác chúng ta liền cùng hắn đánh tới cùng, không có quân đội giúp đỡ, hắn cũng không thể đánh.”
“Đúng vậy, chúng ta mới là chủ nhân của Tô Hàng, ở đây rồng cũng phải hạ, hổ cũng phải nằm.”
Bồ Y vương Ninh Khuyết nhìn mọi người đều khí thế, ý chí chiến đấu sôi sục, mặt liền thoải mãn.
Ông ta cảm thấy cho dù Trần Ninh có hóa rồng, thì bọn rắn độc như ông ta vẫn có đủ tư cách khiêu chiến Tràn Ninh.
Ông ta hỏi: “Trần Ninh đã đến chưa?”
Bá Đao nói: “Còn chưa thấy bóng dáng.”