"Không!"
Triệu Tử Vinh lắc đầu, anh ta nâng mặt Mục Thiên Lam lên, lau nước mắt cho cô, thâm tình nói: "Đừng nghe người phụ nữ điên khùng kia nói, cũng đừng để lời nói của cô ta làm tổn thương"
"Anh thừa nhận, làm con nhà giàu, anh có không ít mối tình phong lưu nhưng đó đều đã là quá khứ rồi.
Anh cũng ba mươi tuổi, cũng muốn tìm một người phụ nữ để sinh sống yên ổn cùng nhau, không muốn tiếp tục ăn chơi đàng điếm nữa, thật chẳng thú vị chút nào."
"Nhưng nếu muốn tìm một người phụ nữ để chung sống thì cũng phải tìm người có thể làm mình yên tâm chứ, đúng không nào? Mà em không chỉ rất xinh đẹp, không chỉ khiến người khác muốn chiều chuộng yêu thương, mà quan trọng là em còn có một linh hồn trong trẻo, ít nhất là khi chồng của em rời khỏi em ba năm, một mình em
gồng gánh cái gia đình này, chăm sóc hai đứa bé và bố mẹ chồng đã thương tật, thà
kiếm những đồng tiền sạch sẽ để nuôi cả nhà cũng không chịu bán đứng thân thể của
bản thân.
Ba năm này, em không hề dây dưa dính líu với bất cứ người đàn ông nào, ít nhất là anh không nghe nói thấy.
Tất cả hàng xóm láng giềng ở khu bình dân đều khen ngợi em không dứt miệng."
"Cho nên em chính là người phụ nữ mà anh muốn tìm để cùng chung sống, có người vợ như em, anh có thể yên tâm đi kiếm tiền, không phải lo vợ của mình sẽ cảm sừng sau lưng anh, càng không phải lo đứa trẻ mà anh và vợ cùng sinh ra thực chất là con của người khác."
"Đúng là Lâm Nghị Phi rất giàu, đúng là gia cảnh của cô ta rất tốt, nhưng cô ta quá lẳng lơ, ở bên cô ta anh không sao yên tâm được.
Anh đã bị cô ta cắm sừng một lần rồi, không muốn có lần thứ hai nữa.
Mà anh chọn em rồi