Dương Thanh cười khi thấy dáng vẻ đanh đá của Tần Y.
Anh rất thích cảm giác này, chính là cảm giác Tần Y vốn là em gái anh.
Hội giao lưu sẽ bắt đầu vào lúc tám giờ tối, anh sẽ rảnh suốt cả một ngày.
"Y Y, sao em cũng tới đây vậy?"
Dương Thanh thấy tâm trạng Tần Y tốt hơn, mới hỏi.
"Em tới tham dự hội giao lưu!", Tần Y nói.
"Em cũng nhận được thư mời à?"
Dương Thanh thầm kinh ngạc.
Anh chỉ biết những người nhận được thư mời tới tham dự hội giao lưu là chủ các gia tộc quyền quý đứng hàng đầu ở tỉnh Giang Bình.
Tất nhiên Tần Y biết lý do anh kinh ngạc nên trợn mắt nói: "Hội giao lưu mà em và anh tham dự không giống nhau.
Anh tham dự hội giao lưu giữa các gia tộc quyền thế nhất, còn em là tham dự vào hội giao lưu của các doanh nghiệp hàng đầu ở khách sạn Lục Châu”.
Dương Thanh chợt hiểu.
Lúc này anh mới nhớ ra Tô San vừa nói với anh về chuyện này.
Các gia tộc tuyến một và một vài doanh nghiệp đứng đầu tỉnh Giang Bình cũng sẽ tổ chức một hội giao lưu.
Tần Y là tổng giám đốc chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh, cô ta nhận được thư mời cũng là chuyện bình thường.
"Tần Y?"
Đúng lúc này, một giọng nữ trẻ tuổi vang lên từ phía sau hai người.
Hai người theo bản năng quay đầu, nhìn thấy một nam một nữ đi tới.
Người vừa gọi Tần Y rõ ràng là người phụ nữ tóc dài đeo kính kia.
Cô ta mặc một quần sooc jean màu lam nhạt kèm với một chiếc áo sơ mi trắng, còn cầm theo ô che nắng.
Lúc này, cô ta đang khoác tay một người thanh niên mặc bộ Armani.
Khi người thanh niên mặc Armani nhìn thấy Tần Y, mắt sáng lên.
"Cô là?"
Tần Y hơi bất ngờ khi gặp được người biết mình ở đây.
Chẳng qua đối phương đeo kính râm quá lớn che hơn nửa gương mặt, chỉ dựa vào giọng nói thì cô ta không nhận ra được đối phương.
"Y Y, là tớ đây! Từ Giai!"
Cô gái lấy chiếc kính râm xuống, vừa cười vừa nói.
"Không ngờ là cậu đấy, Từ Giai!"
Tần Y ngạc nhiên, sau đó giới thiệu với Dương Thanh: "Dương Thanh, cô ấy là bạn thân của em thời cấp hai, Từ Giai!"
Dương Thanh khẽ gật đầu với Từ Giai nói: "Chào cô!"
Lúc này Từ Giai mới chú ý thấy Tần Y đang khoác tay Dương Thanh.
Cô ta vừa liếc qua Dương Thanh đã xác định anh là một tên nghèo hèn kém cỏi.
Ánh mắt cô ta chỉ dừng lại trên người anh trong giây lát rồi dời đi.
"Y Y, chúng ta đã bảy tám năm không gặp rồi nhỉ?", Từ Giai vừa cười vừa nói.
Tần Y gật đầu vui mừng nói: "Ba năm cấp ba với bốn năm đại học, lại thêm hai năm sau khi tốt nghiệp nữa, nói đúng ra thì chúng ta không gặp nhau đã chín năm rồi”.
Hai người là bạn học cấp hai, từ sau khi tốt nghiệp đến giờ vẫn không liên hệ, quả thật là chín năm không gặp mặt.
Từ Giai xúc động: "Thật không ngờ đã qua chín năm, bây giờ nhớ lại thanh xuân của chúng ta cũng thật nhiều điều đáng nhớ!"
"Đúng vậy, đúng vậy, tớ còn nhớ đầu tháng ba lúc sắp tốt nghiệp, chúng ta còn chụp rất nhiều ảnh.
Tớ vẫn cất những tấm ảnh đó trong một cái hộp nhỏ đấy!", Tần Y kích động nói.
Bạn học cũ gặp mặt còn đều là con gái, một khi đã nói chuyện thì không thể dừng lại.
"Giai Giai, người này là…?"
Người thanh niên vẫn được Từ Giai khoác tay chợt hỏi.
Lúc này Từ Giai mới nhớ sực ra, vội vàng giới thiệu: "Chồng, cô ấy là chị em tốt của em thời cấp hai, Tần Y, là hoa khôi trường bọn em lúc đó!"
"Chào người đẹp, tôi là Đường Khôn, chồng chưa cưới của Giai Giai!"
Đường Khôn cười rạng rỡ, giơ tay về phía Tần Y.
Lúc này Tần Y mới chú ý tới người thanh niên mặc Armani này.
Mặc dù đối phương là chồng chưa cưới của bạn mình, nhưng cô ta không hề có thiện cảm.
Bởi vì ánh mắt Đường Khôn làm cô ta thấy rất khó chịu.
Nếu không phải vì Từ Giai, với tính cách đanh đá của cô ta hẳn đã mắng người từ lâu.
"Chào anh!"
Tần Y không bắt tay đối phương, chỉ hờ hững trả lời một câu.
Tay Đường Khôn cứng đờ, trên mặt hơi tức giận rồi lặng lẽ rút tay về, mỉm cười nói với Từ Giai: "Giai Giai, nếu là chị em tốt của em còn nhiều năm không gặp như vậy, hay chúng ta cùng đi dạo một lát?"
"Được! Được!"
Từ Giai vội vàng gật đầu, vui vẻ nhìn về phía Tần Y nói: "Y Y, hiếm khi gặp mặt, chúng ta