Người này hoàn toàn thừa kế sự tàn nhân của Diệp Minh Thiên và Long Thanh Tình.
Rơi vào tay người này chỉ có sống không băng chết!
Kết cục của lão cũng đã được định sẵn.
Chết đi vẫn tốt hơn.
“Âm!”
Diệp Nguyên đột nhiên đứng dậy muốn đâm chính lão.
“Bịch!”
Nhưng Diệp Thần đã một cước đá bay lão.
“Muốn tự sát? Không thể! Rơi vào tay tôi, còn lâu mới chết được!”
Diệp Thần cười cười.
“Không! Gậu Minh Thiên xin hãy cho tôi chết đi! Tôi nguyện lấy cái chết đền tội!”
Diệp Nguyên bắt đầu cầu xin tha thứ.
Nhưng mà, Diệp Minh Thiên lại lạnh lùng.
Diệp Thần biến thái cười tươi: “Đừng, sao lại xin chết? Phải xin sống chứ?”
“Kể ra thì, lão là ân nhân cứu mạng của Diệp Quân Lâm nhỉ?”
“Thế lão chờ tên đó đến cứu đi! Lão nói xem, liệu tên Diệp Quân Lâm đấy có đến cứu lão không nào?”
Diệp Thân quay đầu nhìn hai người Diệp Minh Thiên: “Ba, mẹ, hai người mang đại tổng quản đi đi, con muốn dùng lão đối phó với Diệp Quân Lâm”
Diệp Quân Lâm ở bên này tất nhiên là không biết nhà họ Diệp đang ầm ï vì sự xuất hiện của anh.
Ngay cả Diệp Minh Thiên và Diệp Cuồng Lan cũng biết sự hiện hữu của anh.
Càng không biết Diệp Thần