Cô ta đã duyệt qua vô số người.
Tuy trên người Đoạn Thiên Dương có khí thế, nhưng lại thỏa hiệp với cuộc sống nhiều hon.
Lại nhìn cách anh ta ăn mặc, chắc chắn anh ta đã từng sống cuộc sống nghèo túng.
Thấy vậy, cô ta không có một chút hứng thú nào.
“Được rồi, Diệp Quân Lâm, nhóm người Thẩm gia ban nãy kia đâu? Không phải bọn họ tới tìm anh báo thù sao? Tại sao không thấy đâu?”
Phương Tử Tình tò mò hỏi.
“Bọn họ bị doạ chạy rồi! Chờ xem, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ tới xin lỗi tôi!”
Diệp Quân Lâm nói.
“Hừ, Thẩm gia xin lỗi anh? Anh điên rồi sao?”
Phương Tử Tình hề không tin.
Lý Tử Nhiễm cũng không tin.
Đoạn Thiên Dương cười nói: “Đúng lúc tôi gặp chuyện này, tôi đã thảo luận với ông Thẩm, ông ấy bằng lòng không truy cứu chuyện của Phác Quốc Xương nữa!”
: Phương Tử Tình cười lạnh nói: “Anh cho rằng anh là ai? Thắm Mặc Sơn sẽ nghe lời anh?”
Lập tức, Lý Tử Nhiễm gọi điện thoại xác nhận.
“Tử Tình, là thật, Thẳm gia không truy cứu nữa!”
Lý Tử Nhiễm vui mừng nói.
“Hả? Còn có chuyện này?”
Phương Tử Tình suy nghĩ lại nói: “Hừ, muốn nói thì cũng là ổng Thẩm người ta cao thượng, không truy cứu mấy nhân vật nhỏ các người!”
Đoạn Thiên Dương chỉ cười, không nói chuyện.
Một bên khác, bên trong sơn trang Tô Hàng.
“Thưa ngài, tôi đã phái người điều tra, nhưng không tra được người thân của tổng tư lệnh Đoạn là ai?”
Quản gia nói với vẻ mặt thất vọng.
Thâm Mặc Sơn nói: “Chuyện này tôi đã dự liệu được, phải nói rằng chúng ta đã biết lâu rồi.”
“Như thế này đi, phái người đi theo tổng tư lệnh Đoạn, thì sẽ biết người thân của tổng tư lệnh Đoạn là ai.”
“Lão gia không được!”
Thẩm Lãng lập tức từ chối.
“Hả? Sao vậy?”
Thâm Mặc Sơn hỏi.
“Thực lực của tổng tư lệnh Đoạn sâu không lường được, tôi đã giao thủ với anh ta, anh ta không hề kém hơn tôi.
Ông mà phái người đi theo dõi, thì chắc chắn sẽ bị phát hiện!”
Thẩm Lãng nói.
“Cái gì? Một vị tổng tư lệnh mà cũng kinh khủng như vậy?”
Thẩm Thanh Phong hít khí lạnh.
“Xem ra lời đồn đãi người ở Viêm Hoàng Thiết Lữ là chiến thần không phải là giải”
“Chúng ta vẫn nên chuẩn bị tốt cho buổi lễ!”
Thảm Mặc Sơn nhìn Thâm Tâm Di: “Tâm Di, đến lúc đó tốt nhất cháu nên ăn mặc tử tế! Lấy dáng vẻ đẹp nhát để dự!”
“Hả? Vì sao lại như vậy hả ông?”