“Thạch Phật, nhà họ Triệu bằng lòng trả tiền thuê một năm mười triệu!”
Triệu Kiến Quốc đưa ra điều kiện rát hậu hĩnh.
Thái độ của nhà họ Triệu thật kiên quyết, họ nhất định phải lấy được, cho dù phải trả cái giá thật đắt.
Đây chính là dự án mang tới lợi nhuận năm trăm triệu thậm chí là cả trăm tỷ.
Thạch Thanh Sơn vuốt cằm cười nói: “Tiền thuê mười triệu một năm, quả thật không ít…”
Bắt chợt, ông ta lại xoay chuyển đề tài, nói: “Nhưng ông nghĩ Thạch Thanh Sơn này là người nào? Tôi sẽ để mắt đến mười triệu hay sao?”
“Không phải, Thạch Phật, tôi không có ý này!”, Triệu Kiến Quốc liên tục giải thích.
“Bịch bịch!”
Ông ấy lập tức quỳ rạp xuống đắt.
Triệu Kiến Quốc nghiêm túc nói: “Thạch Phật, vì thể hiện thành ý, tôi quỳ xuống cầu xin ngài! Cầu xin ngài cho tôi mướn trung tâm nghiên cứu này đi! Về sau tôi sẽ làm trâu làm ngựa, nghe ngài sai bảo!”
Thạch Thanh Sơn nhìn thấy Triệu Kiến Quốc đang quỳ xuống đắt, ông ta liên tục cười lạnh.
Thật là ngu xuẩn!
Nếu ông ấy không đuổi Diệp Quân Lâm đi thì muốn có trung tâm nghiên cứu nào mà không được?
Muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu!
“Ông thật sự có thành ý, nhưng mà, trung tâm nghiên cứu đã bị người ta lấy đi rồi! Ông đừng nghĩ đến nữa!”, Thạch Thanh Sơn nói.
“Cái gì? Đã bị người ta lấy đi?”, Trong đầu Triệu Kiến Quốc vang