Quy trình thực hiện giống như lúc trước đưa tri phiếu hai mươi tỷ.
Biết rõ là người làm nhà họ Trịnh nhặt, nhưng lại đổi lỗi cho Diệp Quân Lâm cầm.
Dù sao đến lúc đó một mình Lý Từ Nhiệm cũng sẽ không nói lại toàn bộ người nhà họ Chí.
Trịnh Hiệp Phong vẫn lo lắng nói: “Bà nội, làm vậy không tốt lắm, hại đến hình tượng của bà!”
Ngô Thị Lan cười nói: “Vì lợi ích của nhà họ Trịnh, hình tượng của cá nhân bà thì tính là gì!
“Với cả Từ Nhiệm một lòng vì tên Diệp Quân Lâm, nếu để cho nó toàn quyền quản lý thì s.e* thành của Diệp Quân Lâm mất.”
“Đúng, nhất định không thể để cho Lý Từ Nhiệm cầm quyền.”
Trịnh Quân Nga và Trương Văn Thống trăm miệng một lời đáp.
Lý Từ Nhiệm còn ngốc nghếch tin tưởng nhà họ Trịnh.
Dù sao trong mắt cô, Ngô Thị Lan là một người công chính liêm minh.
Nói chuyện chắc chắn giữ lời.
Nào biết đó chỉ là vẻ bề ngoài.
Hôm sau bắt đầu đại hội đầu tư.
Địa chỉ ở Trung tâm Triển lãm và Hội nghị, thương nghiệp các nơi đều nhao nhao đi vào.
Các doanh nghiệp vừa và nhỏ tại địa phương cũng tích cực tham gia.
Nếu không phải Hội Thương mại Kim Lăng thất thủ, bọn họ sẽ không có cơ hội này.
Với tư cách là người tổng phụ trách, Diệp Quân Lâm đã hoàn thiện mọi thứ.
Diệp Quân Lâm đến Trung tâm hội nghị