“Mày hiểu khẩu vị của tao đó, tao thích giết chóc, tao thích tất cả mọi người đều chết sạch!”
Kiêu Nguyên Thu luôn nói khích Diệp Quân Lâm, cố làm tan rã sự phòng bị trong lòng anh từng chút một.
Nếu như trước sáng sớm ngày mai Diệp Quân Lâm không đưa hắn ta ra, thì hắn ta sẽ vui lòng khi thấy cảnh tượng Thái Tử sẽ giết chết tất cả người trên cả khu phố.
Nếu Diệp Quân Lâm đưa hắn ta ra, thì hắn ta sẽ thây được bọn người Diệp Quân Lâm quỳ trên đất mà khiêng mình, dùng đầu gối di chuyển từng tấc từng tấc giống như con chó, như vậy hắn ta cũng rất hưng phấn, lại có thể bù đắp lại thể diện.
Diệp Quân Lâm chỉ cười, vỗ vỗ mặt hắn ta và nói: “Đưa ra là chuyện không thể nào! Cậu tự cân nhắc xem bản thân mình có thể chịu đựng qua đêm nay hay không đi!”
“Ha ha ha, tao nhất định chịu được! Ngày mai tao sẽ tận mắt nhìn thấy cảnh tượng nơi này máu chảy thành sông, xác chết chất thành núi!”
Kim Nguyên Thu phát ra nụ cười biến thái tột cùng.
Cổng khu phố.
Mấy chục chiếc xe chất đống ở đây, liêu chết chặn cửa ra vào lại.
“Thái Tử, xem ra phía bên kia vẫn không có ý muốn đưa người ra!!!
Trong mắt Cố Hạn Vũ lóe lên một tia sáng, hắn thản nhiên nói: “Xem ra danh tiếng của Đảng Thái Tử Hoa Hải chúng ta vẫn chưa lợi hại như trong tưởng tượng!”
“Đúng vậy, nơi nhỏ bé như Kim Lăng này, nghe nói người của Đảng Thái Tử chúng ta cũng rất ít, chớ đừng nói chỉ là sợ hãi chúng ta!”
“Đúng đó, phải mà biết sự lợi hại của chúng ta thì chúng sẽ không giam giữ cậu Kiều rồi!”
Mọi người phân tích.
Cố Hạn Vũ và Hồ Minh Long bốn mắt nhìn nhau mà nói: “Vậy ngày mai chúng ta giết tới trời đất u ám, máu chảy thành sông! Giết đến mức toàn bộ người của Kim Lăng đều sợ hãi! Sau này nghe đến Đảng Thái Tử Hoa Hải sẽ rụt cổ gặp ác mộng!” Đừng thấy bê ngoài Cố Hạn Vũ lịch sự nhã nhặn mà lầm,