Cuộc điện thoại này, vậy mà là Thương Trụ gọi tới!
Ở trong điện thoại ông ta nói với Tần Trạm: “Hiệp hội võ đạo thủ đô cố ý xoa dịu mối quan hệ giữa cậu và nhà họ Tô, đặc biệt mời cậu tới hiệp hội võ đạo thủ đô nói chuyện.”
Tần Trạm cười mỉa nói: “Thương Trụ, ông lại đang có chủ ý xấu xa gì thế? Tôi thấy ông nên nói thẳng thì hơn.”
Gương mặt Thương Trụ tối sầm lại, ông ta lạnh giọng nói: “Tần Trạm, đây là một chuyện tốt đối với cậu, ông cụ Tô đã đồng ý cho hội trưởng chúng tôi mặt mũi, cậu đến hay không, đó là việc của cậu!”
Sau khi nói xong, Thương Trụ trực tiếp cúp điện thoại.
Điều này khiến Tần Trạm có chút không hiểu rồi.
Vậy mà ông cụ Tô đồng ý sao? Cho tới bây giờ ông ta đều coi thường mình mà!
Chẳng lẽ lại có âm mưu gì?
Suy đi nghĩ lại, Tần Trạm vẫn quyết định đến đó xem, xem rốt cuộc ông ta đang có chủ ý xấu xa gì.
Nhà họ Tô, ông cụ Tô đang thay quần áo.
Quản gia ở bên cạnh cung kính đứng một bên, đợi ông cụ Tô phân phó.
“Gần đây Tô Phát đang làm gì?” Lúc này, bỗng nhiên ông cụ Tô hỏi.
Quản gia vội vàng nói: “Ông ta mua một ngôi biệt thự ở quê tại phía nam, mỗi ngày đều câu cá chơi cờ.”
“Còn có hành động gì không?” Ông cụ Tô hỏi.
Quản gia lắc đầu nói: “Không còn gì ạ.”
“Ừm, mỗi ngày ông ta gặp người nào làm chuyện gì, đều theo dõi thật kỹ cho tôi.” Ông cụ Tô dặn dò.
“Dạ.”
Hiệp hội võ đạo thủ đô.
Tần Trạm ngồi trước một bàn tròn, đợi ông cụ Tô đến đây.
Trong căn phòng to như vậy, chỉ có mình Tân Trạm.
Anh hơi nhắm mắt lại, thần thức hầu như bao trùm hơn phân nửa hiệp hội võ đạo.
Lúc này Thương Trụ đi từ ngoài cửa vào.
Ở bên cạnh ông ta, còn có thư ký Trịnh.
“Anh là Tần Trạm?” Thư ký Trịnh liếc mắt nhìn Tần Trạm một cái hỏi.
Tần Trạm không nói gì, vẫn nhắm mắt dưỡng thần như cũ.
“Lớn mật, vị này là thư ký Trịnh bên cạnh hội trưởng! Tần Trạm, cậu còn không nhanh chào hỏi!” Thương Trụ quát to.
Tần Trạm thờ ơ nhìn Thương Trụ, nói: “Ông thích làm chó, nhưng tôi không thích.”
“Cậu!” Thương Trụ vừa định nói gì đó, thư ký Trịnh ở bên cạnh xua tay.
Sau đó anh ta ngồi đối diện Tần Trạm, nói: “Hội trưởng cố ý xoa dịu quan hệ giữa cậu và nhà họ Tô, Tần Trạm, cho dù là thù hận sâu cỡ nào, cũng không cần thiết ầm ĩ tới mức không chết không ngừng.”
Tần Trạm không có ấn tượng tốt gì đối với người của hiệp hội võ đạo thủ đô, cho nên những lời thư ký Trịnh nói, Tần Trạm nghiễm nhiên xem như gió thoảng bên tai.
Thư ký Trịnh thấy Tần Trạm không để ý tới anh ta thì không tiếp tục muốn mất mặt nữa, đứng dậy đi ra ngoài.
Thương Trụ híp mắt nói: “Tần Trạm, đừng ngạo mạn như vậy, trước khi cậu bước vào đại võ tông, hiệp hội võ đạo thủ đô có chục ngàn biện pháp giết cậu.”
“Vậy thì nhanh hành động đi.” Tần Trạm cười mỉa nói: “Bằng không đợi tôi bước vào cảnh giới đại võ tông, tôi nhất định sẽ diệt hiệp hội võ đạo thủ đô tận gốc.”
“Hừ!” Thương Trụ lạnh lùng hừ lạnh một tiếng, vung tay áo bỏ đi.
Mấy chục phút sau.
Bóng dáng ông cụ Tô, cuối cùng cũng xuất hiện trong nhà ăn.
Mà bên cạnh ông ta, còn có thư ký Trịnh.
Ông ta chậm rãi ngồi đối diện Tần Trạm, sau đó thư ký Trịnh mở miệng nói: “Ông cụ Tô, hi vọng ông nể mặt hội trưởng của chúng tôi.”
Vẻ mặt ông cụ Tô không đổi nói: “Nếu tôi không nể mặt, hôm nay đã không tới đây.”
“Ừm!” Thư ký Trịnh gật đầu, sau đó anh ta đứng dậy nói: “Ân oán giữa hai vị, hiệp hội võ đạo thủ đô chúng tôi đều đã điều tra xong. Phía trên đều mong xã hội ổn định, không hi vọng các ông cứ tiếp tục ầm ĩ tiếp như thế.”
“Bởi vậy hiệp hội võ đạo thủ đô sẽ vì hai người đặt ra một phương án.”