Mặt thẹo gật đầu, nói: “Được, cậu Trạm.”
Hứa Bắc Xuyên ở bên cạnh thì chạy tới hỏi: “Sư phụ, có phải sắp đến Tần Môn hay không? Sau này có thể để con làm phó môn chủ được không? Con cảm thấy như vậy rất oai!”
Tần Trạm trợn trắng mắt, nói: “Nếu con làm phó môn chủ, không phải cả Tần Môn sẽ thành tổ anh hùng bàn phím sao?”
Nói tới đây, Tần Trạm im lặng một lát, sau đó tiếp tục nói: “Nhưng mà đây cũng là một chủ ý không tệ.”
Ngẫm lại nếu trước khi khai chiến mấy nghìn người cùng mắng người ta, cục diện đó cũng vô cùng tráng lệ.
Đúng lúc này, phủ chủ đi từ ngoài cửa vào.
Nhìn thấy phủ chủ xong, Hứa Bắc Xuyên và mặt thẹo tự giác đứng sang một bên, khom người nói: “Bái kiến phủ chủ.”
Phủ chủ không để ý tới, bà ấy nhìn Tần Trạm nói: “Đi theo tôi.”
“Được.” Tần Trạm vội đồng ý.
Đi theo phủ chủ ra khỏi phủ trưởng lão, trải qua nhiều con đường hẹp quanh co, cuối cùng đi tới phòng luyện dược.
“Nơi này giao cho cậu.” Phủ chủ chỉ phòng luyện dược rất to nói: “Có chuyện gì thì nói với mấy bọn họ.”
Tân Trạm gật đầu nói: “Được, không thành vấn đề.”
Phủ chủ ừ một tiếng, sau đó quay đầu rời khỏi nơi này.
Nơi này có mấy chục người đang đợi lệnh, tất cả bọn họ đều do phủ Dược Thần tinh tế lựa chọn, tuyển ra làm dược đồng.
Mà trong đó có một người, vậy mà là Lâm Tuyết Trinh!
Cô ta ở trong đám người, càng không ngừng nháy mắt ra hiệu với Tần Trạm. Tần Trạm chỉ cười, sau đó anh xua tay nói: “Tôi không cần nhiều người như vậy, mọi người đều đi đi, chỉ mình Lâm Tuyết Trinh ở lại là đủ rồi.”
“Tần trưởng lão, chúng tôi…” Bọn họ còn định nói gì đó, nhưng bị Tần Trạm vẫy tay cắt ngang.
Trong lòng đám dược đồng này có chút khó chịu, đối với bọn họ mà nói, có thể ở bên cạnh Tân Trạm, tất nhiên là được lợi không nhỏ.
Hiện giờ bị đuổi đi, mọi người không ngừng oán hận.
“Haizz, dựa vào cái gì Lâm Tuyết Trinh có thể ở lại? Chúng ta thì không được? Lâm Tuyết Trinh kia không có chút nào dễ coi mà!”
“Ha, cô không biết gì à, Lâm Tuyết Trinh này là em vợ Tân Trạm!” Có mấy cô gái ríu ra ríu rít không ngừng thảo luận.
Trong phòng luyện dược, Tần Trạm dẫn theo Lâm Tuyết Trinh đi một vòng nhìn khắp nơi.
Không thể không nói, phòng luyện dược này được trang bị đầy đủ hết, chỉ riêng lò luyện dược, đã có hơn hai mươi cái, dược liệu thì càng vô số kể.
Lâm Tuyết Trinh đi theo bên cạnh Tần Trạm ríu rít nói: “Tần Trạm, tôi nghe nói anh đánh Tô Vũ thành trọng thương, còn giết Chu Định! Bây giờ rất nhiều người đang lan truyền tên anh!”
Tần Trạm không hé răng, tâm tư của anh đều ở trên luyện dược.
“Lén nói cho anh một chuyện.” Lâm Tuyết Trinh nhỏ giọng nói với Tần Trạm: “Chị gái và mẹ của tôi, bây giờ vô cùng hối hận, lần này tôi được chọn làm dược đồng, mẹ tôi còn dặn dò tôi, bảo tôi phải có quan hệ tốt với anh, thậm chí..”
“Thậm chí cái gì?” Tần Trạm liếc cô ta một cái nói.
Lâm Tuyết Trinh có chút xấu hổ nói: “Ý của mẹ tôi là muốn tôi nói tốt với anh, xem anh có thể nối lại tình cũ với chị gái tôi hay không…”
Tần Trạm cười mỉa nói: “Nếu thật sự không được, sẽ để cô hiến thân đúng không?”
Lâm Tuyết Trinh sửng sốt, có chút kinh ngạc vui mừng nói: “Sao anh biết được chuyện này?”
“Mẹ cô và chị gái cô có đức hạnh gì, tôi còn chưa rõ lắm sao.” Tần Trạm hừ lạnh một tiếng, đối với người như bọn họ, có thể nói là Tần Trạm vô cùng phản cảm.
“Được rồi, đến nhà kho chọn vài dược liệu tới cho tôi.” Tần Trạm viết tên mấy vị thuốc lên giấy, đưa cho Lâm Tuyết Trinh.
Lâm Tuyết Trinh thông minh hơn Lâm Khinh Thiền, hơn nữa vì thể chất của cô ta đặc biệt, hiện giờ con người trở nên không tệ lắm, làm việc cũng nhanh nhẹn.
Một lát sau, cô ta cầm dược liệu đi tới.
“Được rồi, cô có thể đi ra ngoài.” Tần Trạm nhận lấy dược liệu xong, lập tức xua tay nói.
“Ai da, tôi ở lại đi, thuận tiện theo anh học hỏi một chút.” Lâm Tuyết Trinh làm biểu cảm đáng thương nói.
Tần Trạm nghĩ một lát, đồng ý: “Được rồi, nhưng mà tôi cảnh cáo cô, cô phải duy trì an