Mà sắc mặt hội trưởng càng xanh mét, ông ta không thể nghĩ ra được, Tần Trạm lấy đâu ra phương thuốc luyện ra Song Long Đan? Chẳng lẽ phủ Dược Thần còn có bí mật gì mà ông ta không biết sao?
Đúng lúc này, hội trưởng liếc mắt ra hiệu cho người chủ trì.
Người chủ trì lập tức nói: “Thắng bại không nhất định phải tính dựa theo cấp đan dược.”
Tần Trạm nhíu mày, cười mỉa nói: “Hả?”
Người chủ trì khàn giọng nói: “Nói ví dụ như, nếu ở trong cùng một thời gian, Khải Văn luyện chế ra hai đan dược địa giai, như vậy thì hai bên hòa nhau. Nếu là ba viên, vậy thì ông ấy thắng.”
“Các người như vậy là chơi bẩn!” Lâm Tuyết Trinh tức giận, không nhịn được kêu lớn.
Người chủ trì hừ nhẹ nói: “Cô dám can đảm xúc phạm ban tổ chức, đuổi ra ngoài cho tôi!”
“Dạ!”
Bốn phía lập tức có mấy võ giả nhảy lên, giơ tay chộp lấy Lâm Tuyết Trinh. Tần Trạm ở bên cạnh hừ lạnh nói: “Cút!” Chỉ một chữ, nhưng ẩn chứa lực vạn quân!
Mấy võ giả kia lập tức bị chấn động đến mức không ngừng hộc máu, thân thể càng trực tiếp rớt xuống đài!
Sắc mặt người chủ trì thay đổi, ông ta chỉ vào Tần Trạm nói: “Cậu… Cậu muốn làm gì? Cậu muốn tạo phản sao?”
Trên người Tân Trạm xuất hiện từng tia sáng màu vàng, sát khí cuốn sạch toàn trường.
“Nếu hôm nay tôi muốn đại khai sát giới, không ai có thể ngăn cản, hội trưởng cũng không được.” Tần Trạm lạnh lùng nói.
Mọi người im lặng không nói, hội trưởng thì khẽ hừ một tiếng.
Sau đó Tần Trạm đi qua nâng Lâm Tuyết Trinh dậy.
Lâm Tuyết Trinh ngẩng đầu nhìn Tần Trạm, trái tim đập nhanh hơn.
“Thật đẹp trai!” Đôi mắt Lâm Tuyết Trinh tỏa sáng, trong lòng không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm.
Đối với tâm tư này của cô ta, Tần Trạm hoàn toàn không phát hiện ra.
“Đứng bên cạnh tôi.” Tần Trạm nói với Lâm Tuyết Trinh.
Lâm Tuyết Trinh vội vàng gật đầu, bộ dạng được sủng ái mà lo sợ.
Sau đó Tần Trạm nhìn về phía người chủ trì, nói: “Nếu hôm nay tôi tới đây, sẽ cho các người thua tâm phục khẩu phục. So về số lượng đi, tôi đồng ý với các người là được.”
Nghe thấy những lời này, toàn trường rộ lên!
Tất cả mọi người không khỏi kinh ngạc nói: “Tần Trạm này điên rồi sao? Vậy mà đồng ý?”
“Điều kiện không công bằng như vậy mà có thể đồng ý, người này đúng là không bình thường!”
Chỉ trong nháy mắt, chiều gió thay đổi.
Nếu như Tân Trạm là quả hồng mềm, bọn họ chắc chắn sẽ nói “Người Việt Nam đúng là dễ bắt nạt”, nhưng thái độ cứng rắn của Tần Trạm, lại khiến bọn họ cảm thấy Tần Trạm là một người có thể tiến có thể lùi.
Miệng người có hai lớp da, nói thế nào cũng có lý.
“Đây là cậu nói đấy nhé!” Khải Văn vội vàng nói: “Tôi luyện chế ra hai viên đan dược, thì tính là tôi thắng!”
“Ừm.” Vẻ mặt Tần Trạm không đổi nói.
“Đợi một chút!”
Đúng lúc này, trong đôi mắt hội trưởng ở trên đài lóe lên lạnh lẽo, ông ta đứng dậy thản nhiên nói: “Không bằng thế này đi, nếu so về số lượng, vậy thì so hoàn toàn. Tôi lại cho hai người một tiếng, hai người so về số lượng, thế nào?”
“Được!” Khải Văn vội vàng kêu lên.
Tần Trạm cười mia nói: “Chẳng trách ông sẽ thua bởi phủ chủ, loại phẩm hạnh này của ông, căn bản không xứng đánh đồng với phủ chủ. Nhưng mà nếu tôi đến đây, tôi sẽ đồng ý với ông.”
Hội trưởng hơi híp mắt lại, hừ lạnh nói: “Trong vòng một tiếng, người nào luyện ra được ba viên, người đó thẳng.”
“Được thôi.” Vẻ mặt Tần Trạm không thèm bận tâm.
Hội trưởng nhíu mày một lát, tiếp tục nói: “Không được, bốn viên!”
“Hay là năm viên đi.” Tần Trạm cười mỉa nói.
Hội trưởng chau mày, bốn viên, có thể nói là cực hạn của Khải Văn rồi. “Bốn viên là đủ rồi.” Hội trưởng hừ một tiếng, sau đó lại ngồi xuống. “Được, trong một tiếng kế tiếp, người nào luyện được bốn viên trước, người đó thắng!” Người chủ trì vội vàng kêu lớn: “Bây giờ bắt đầu!”
Khải Văn không dám chậm trễ thời gian, ông ta lại lập lại chiêu cũ, bắt đầu luyện chế đan dượ!
c Trái lại Tần Trạm không cử động, chỉ lạnh lùng nhìn Khải Văn.
“Anh đang làm gì thế? Đừng chậm trễ thời gian!” Lâm Tuyết Trinh không khỏi sốt ruột nói.
Tần Trạm im lặng không nói, thậm chí