Phệ Linh Thuật của Tần Trạm, đúng là có vài phần tương tự người áo đen kia.
Hơn nữa trạng thái sau khi chết cũng rất giống.
“Vậy mà Tần Trạm dùng loại tà thuật này tu hành?” Trong mắt thư ký Trịnh lóe lên chút tàn nhẫn: “Chẳng trách trong mấy năm ngắn ngủi có thể tới cảnh giới như bây giờ.”
“Ha ha, đúng vậy.” Thương Trụ gật đầu nói: “Huống chi người này chọc giận nhiều người, nhà họ Tô đã sớm muốn trừ khử cậu ta. Chúng ta tóm lấy Tần Trạm này, mọi chuyện sẽ dễ dàng giải quyết.”
Đề nghị này, nhanh chóng có được sự đồng ý của đám đông.
“Tôi không đồng ý!” Lúc này, một quản lý tên Duệ Mạnh Đường đưa ra ý kiến khác.
Ông ta đứng dậy nói: “Nếu chúng ta đại diện cho võ đạo cả nước, thì phải chịu trách nhiệm với đa số võ giả, xử lý bất cứ chuyện gì, ít nhất phải ôm thái độ công bằng công chính. Nếu Tần Trạm không phải là hung thủ, thì không thể đẩy cậu ta ra nhận tội thay được.”
Vẻ mặt Thương Trụ lạnh lùng, ông ta hừ lạnh nói: “Duệ Mạnh Đường, ông điên rồi sao? Mặc kệ Tần Trạm này có phải là hung thủ hay không, cậu ta tu luyện tà thuật, hiệp hội võ đạo thủ đô chúng ta cũng phải xử quyết cậu ta! Huống chi bây giờ các giới đều gây áp lực với chúng ta, ông chịu nổi áp lực không?”
“Không sai” Những người khác cũng gật đầu, ngay cả thư ký Trịnh đều bày tỏ đồng ý.
Đối với những người này mà nói, bọn họ không quan tâm tà thuật gì đó.
Có thể giải quyết áp lực từ phía trên, mới là chuyện quan trọng nhất.
“Nhưng rõ ràng chuyện này không phải do Tần Trạm làm.” Duệ Mạnh Đường cau mày nói: “Cho dù thế nào, tôi cũng không thể tiếp nhận.”
“Duệ Mạnh Đường, ông!” Có quản lý vừa định mở miệng, lúc này bỗng nhiên Thương Trụ xua tay, cười nói: “Duệ Mạnh Đường là người công chính, toàn thân tràn ngập chính trực! Nếu ông ta phản đối, chúng ta lại bàn bạc lại đi!”
Sau khi nói xong, Thương Trụ nhìn về phía thư ký Trịnh nói: “Cậu cảm thấy thế nào?”
Thư ký Trịnh gật đầu, nói: “Ừm, quản lý Thương nói có đạo lý.”
“Được, vậy cuộc họp tạm kết thúc tại đây.” Thương Trụ đứng dậy nói: “Mọi người có thể rời đi rồi.”
Mọi người đứng dậy đi về phía cửa.
Ngay lúc Duệ Mạnh Đường xoay người, trong mắt Thương Trụ xuất hiện tàn nhẫn.
Trên tay ông ta lặng yên ngưng tụ ra một con dao găm, thân thể đột nhiên biến mất, chỉ trong nháy mắt đã đi tới phía sau Duệ Mạnh Đường!
“Phập!”
Dao găm do nội kình ngưng tụ mà thành, từ eo Duệ Mạnh Đường trực tiếp xuyên thủng bụng! Đan điền lập tức vỡ tan!
“Ông… Ông…” Duệ Mạnh Đường xoay người lại, trên gương mặt tràn ngập vẻ khó tin.
Thương Trụ lạnh lùng nói: “Duệ Mạnh Đường, ông là người chính trực. Chỉ tiếc người chính trực luôn không sống lâu!”
Sau khi nói xong, Thương Trụ giơ tay lên, vỗ vào đầu Duệ Mạnh Đường, cho ông ta một kích cuối cùng.
Mọi người nhao nhao xoay người lại, bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi.
Thương Trụ lạnh giọng nói: “Kế hoạch này nhất định phải tiến hành trong bí mật, không thể có bất cứ sai sót gì. Duệ Mạnh Đường là phần tử không ổn định, vẫn nên mau chóng diệt trừ thì tốt hơn, mong mọi người hiểu cho.”
Mọi người im lặng không hé răng, tuy Duệ Mạnh Đường không đồng ý với ý kiến đề xuất, nhưng phương thức xử lý chuyện này của quản lý Thương, không khỏi quá độc ác rồi.
Thư ký Trịnh ở bên cạnh giống như cảm nhận được cảm xúc của mọi người, vì thế anh ta giả bộ giận dữ nói: “Thương Trụ! Quỳ xuống cho tôi!”
Hai chân Thương Trụ lập tức như nhũn ra, “rầm” một tiếng quỳ trên đất.
“Vậy mà ông dám ra tay với người nhà, ông còn là người nữa sao?” Thư ký Trịnh lạnh giọng quát lớn.
Thương Trụ vội vàng nói: “Tôi… Tôi cũng là không có biện pháp.”
Thư ký Trịnh hừ nhẹ nói: “Cho dù thế nào, ông đều phạm vào quy định của hiệp hội võ đạo. Từ giờ trở đi, sẽ lấy lại chức vị hội trưởng ban quản lý của ông, ông có ý kiến không?”
“Không có, không có.” Thương Trụ liên tục