Sau khi nói xong những lời này, hai người mặc đồ đen quay đầu rời khỏi đây.
Phương Hiểu Điệp nhận lấy thiệp mời, vừa nhìn vừa than thở: “Đại hội trăm tông là gì thế?”
“Này, đây là đưa cho anh, nói là tham dự đại hội trăm tông gì đấy.” Phương Hiểu Điệp đưa thiệp mời cho Tần Trạm nói.
Tần Trạm nhận lấy thiệp mời, anh híp mắt nhìn lướt qua, cười mỉa nói: “Đại hội trăm tông? Hiệp hội võ đạo thủ đô chưa từng có truyền thống này. Chẳng lẽ đại hội trăm tông rắm chó này, là cố ý sắp xếp vì mình?”
“Haizz, anh đừng tự mình đa tình nữa.” Phương Hiểu Điệp khinh thường nói: “Vừa nghe thấy tên này là biết là người tham gia chắc chắn rất già! Sao có thể vì mình anh là huy động nhiều tông môn như thế.”
Tần Trạm lắc đầu không nói.
Nhà họ Tô đúng là khinh thường Tần Trạm, nhưng hiệp hội võ đạo thủ đô chưa từng coi thường Tần Trạm.
Từ lần đầu tiên Tần Trạm tiến vào hiệp hội võ đạo thủ đô, ánh mắt bọn họ đã không thích hợp, giống như tràn ngập cảnh giác.
Cho nên hiệp hội võ đạo thủ đô vì Tần Trạm, trả giá nhiều tới mấy, anh cũng không cảm thấy kinh ngạc.
“Thời gian viết trên thiệp mời là ngày mai, xem ra đến lúc đó sẽ rất bận.” Tần Trạm gật đầu nghĩ thầm: “Nếu là bình thường, loại hoạt động thế này ít nhất phải báo trước ba ngày.”
Trải qua Tần Trạm phân tích như thế, Phương Hiểu Điệp cũng cảm thấy hơi kỳ lạ.
Cô ta đi theo Phương Kính Diệu tham dự không ít hoạt động lớn nhỏ, mỗi một hoạt động ít nhất cũng sẽ thông báo trước ba ngày.
Hiệp hội võ đạo thủ đô trước mắt này, vì sao lại gấp như thế?
“Vậy anh có đi không?” Phương Hiểu Điệp hỏi.
Tần Trạm cất thiệp mời đi, cười mỉa nói: “Đương nhiên là đi.”
“Biết rõ là có bẫy, anh còn đi à? Sao anh không nhanh trốn đi!” Phương Hiểu Điệp tức giận nói.
“Anh đã sớm đoán được bọn họ sẽ ra tay với anh rồi.” Tần Trạm cười mỉa nói: “Nếu anh đoán không sai, chuyện này, nhà họ Tô cũng nhất định tham dự vào.”
Đây đúng là kết quả Tần Trạm muốn, anh còn đang sợ nhà họ Tô và hiệp hội võ đạo thủ đô không có động tác.
“Lát nữa anh đưa em đi đăng ký học đi.” Lúc này Tần Trạm đổi đề tài, bỗng nhiên nói.
“Hả?” Phương Hiểu Điệp ngẩn người: “Sao đột nhiên gấp như vậy?”
“Không thể kéo dài nữa, nếu không anh thực sự không có thời gian rồi.” Tần Trạm nói: “Nhanh, nhanh đi thu dọn đồ đi.”
Tuy Phương Hiểu Điệp không muốn, nhưng nhìn bộ dạng nghiêm túc của Tần Trạm, cô ta không dám làm trái ý anh, đành phải chạy về phòng thu dọn đồ.
Buổi trưa, Tần Trạm dẫn Phương Hiểu Điệp đi ăn cơm xong, lúc hai giờ liền đi về phía đại học thủ đô.
Đại học thủ đô, chính là đại học đứng đầu Việt Nam.
Nơi này hội tụ nhân tài từ khắp nơi trên thế giới.
Quan trọng nhất là ở đại học thủ đô, thậm chí xây dựng võ đạo chuyên nghiệp, dùng để kết nối với ban an ninh.
“Haizz, Tần Trạm, anh nói xem em tham gia lớp võ đạo có được không? Sau này có người bắt nạt em, em trực tiếp đánh anh ta một quyền vỡ đầu!” Phương Hiểu Điệp quơ nắm tay của mình, nghiêm túc nói.
Tần Trạm liếc cô ta một cái, nói: “Em học cái beep, con gái thì nên chăm chỉ đọc sách đi.”
“Em không muốn, hừ.” Vẻ mặt Phương Hiểu Điệp cố chấp.
Cô ta trúng tuyển trước, có thể chọn nhiều chuyên ngành, mà Phương Hiểu Điệp lại lựa chọn võ đạo chuyên nghiệp.
Có thể nói võ đạo chuyên nghiệp rất ít có người chú ý, võ đạo chuyên nghiệp lớn như vậy, chỉ có ít ỏi ba lớp.
Nhưng khiến người ta giật mình chính là, giáo viên của bọn họ, vậy mà là một võ tông hàng thật giá thật!
“Không hổ là đại học thủ đô.” Chuyện này không khỏi khiến Tần Trạm cảm thán, tài nguyên giáo dục thật dày.
“Vì sao em muốn lựa chọn chuyên ngành này?” Lúc đăng ký, giáo viên phụ trách đăng ký hỏi.
Phương Hiểu Điệp ho khan một tiếng,