“Hà? Khí tức của anh rối loạn, xem ra tôi đã đoán đúng rối.” Tấn Trạm cười lạnh nói.
Người Tô Vũ run rẩy, căm tức nhìn Tần Trạm, lạnh giọng đáp: “Anh đang nói cái gì, tôi không hiểu.”
“Không hiểu ư?” Tần Trạm cười lạnh nói: “Tô Vũ, anh đúng là đổ phế vật.”
“Anh nói cái gì!” Tô Vũ quát lớn. “Ha ha ha!” Thấy dáng vè này của anh ta, Tần Trạm không nhịn được phá lên cười. “Sao nào, bây giờ còn không chịu thừa nhận ư?” Tần Trạm nhướng mày hỏi.
Sắc mặt Tô Vũ càng ngày càng u ám, một lúc sau, anh ta đột nhiên thu lại bí pháp, thảo áo choàng đen xuống, lạnh lùng nhìn Tấn Trạm. “Quả nhiên là anh.” Tần Trạm gật đầu nói.
Anh đánh giá Tô Vũ, đưa ra nhận xét: “Anh tự biển mình thành hình dạng ma quỷ như bây giờ vẫn không thể đánh bại tôi, anh nói xem, anh có phải là đo phế vật không?”
Tô Vũ lạnh lùng nhìn Tần Tram, sau đó lên tiếng: “Đều tại anh, đều tại anh tôi mới biến thành như này! Nếu không có anh, tôi đã là con cưng của trời, tôi là câu ẩm của nhà họ Tô, tôi xuất sắc hơn bất cứ thiên tài nào trên đời!”
“Đều tại anh, là anh đã hùy hoại tôi!” Tô Vũ liều mạng giận dữ hét to.
Nhìn anh ta gào thét, Tần Trạm nở nụ cười. “Tô Vũ, tôi vẫn không rõ một chuyện. Vì sao các người cứ thích áp đảo trên đầu người khác thế? Có cảm giác ưu việt lắm sao?” Tần Trạm lắc đầu nói. “Anh đừng nói như thế bản thân cao thượng lắm!” Tô Vũ trừng mắt mắng chửi người: “Tất cả mọi chuyện mà anh làm, chẳng phải là vì muốn vượt qua giai cấp, thay đổi cuộc sống à? Không phải là muốn thay thế chúng tôi sao? Già vo cái gì chứ?”
Tần Trạm lắc đầu nói: “Anh sai rồi. Nếu nhà họ Tô không chọc vào tôi, nếu nhà họ Tô không động đến Tô Uyên, tôi sẽ là một người bình thường. Còn chuyện giai cấp mà anh vừa nói kia, trong lòng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyên đó.”
“Nhưng bây giờ, không thể nữa.” Giọng điệu của Tấn Trạm như trong nhám băng: “Giấy phút Tố Uyên chết, nhà họ Tô đã đi vào đường chết rồi, Tô Vũ, anh chỉ là khởi đầu cho chuyện này mà thôi.”
Tô Vũ điên cuồng cười to nói: “Tần Trạm, chi dựa vào anh ư Anh quản tốt chính mình đi, hiệp hội võ đạo thủ đô sẽ không tha cho anh đâu!”
Nói xong câu đó, Tô Vũ sải bước di về phía trước, cơ thể của anh ta nhanh vô cùng, chạy về hướng khác. “Tần Trạm, sớm muộn gì sẽ có một ngày tôi giết anh!” Giọng nói vọng lại từ xa, vang vọng trong núi rừng.
Tấn Trạm đứng yên, một lúc sau mới từ từ rời đi. Trước ngôi mộ có rất nhiều người đang khen Tần
Trạm. “Anh Tấn quà nhiên là người đệ nhất thiên hạ! Hôm nay nếu không có anh ấy, chỉ sợ tất cả chúng ta đều phải chết ở đây rồi!”
“Đúng vậy, thực lực của anh Tần thật sự có một không hai!”
“Ôi, tôi biết ngay hiệp hội võ đạo thủ đô hiểu lầm Tấn Trạm mà, sao anh ấy là hung thù được chứ!”
Sắc mặt Kiều Thành cực kỳ u ám.
Đây là lần đầu tiên anh ta làm nền cho người khác. Rất nhanh, Tấn Trạm đã quay lại. “Cảm ơn anh Tấn đã cứu mạng!” Moi người đều quỳ xuống, cung kính hô lớn.
Đúng lúc này, Kiểu Thành bước ra, đi tới trước mặt
Tần Trạm.
Anh ta lạnh lùng nhin Tần Trạm, nhưng lại không nói gì. “Sao thế, anh có việc gì à?” Tần Trạm hỏi.
Kiểu Thành cười lạnh nói: “Tẩn Trạm, anh diễn hay lắm.”
“Diễn gi?” Tần Trạm nghi ngờ nói.
Kiểu Thành chỉ vào hướng Tô Vũ rời đi, đáp: “Trước tiên anh để đồng bọn của mình phục kích chúng tôi, sau đó anh ra mặt đánh đuổi, tự tẩy trắng cho bản thân, diễn giỏi quá, có khi là anh đế đoạt giải Oscar được rồi?”
Tần Trạm ngẩn người, sau đó cười nói: “Trí tưởng tượng của anh phong phú quá,