Biệt thự nhà họ Chúc, một tiếng hô kinh ngạc vang lên.
Ở thủ đô rất khó có thể tìm được một nơi như vậy.
“Chà, biệt thự này thật sự rất rộng lớn đó.” Diệp Thành vừa vào cửa đã ngó nghiêng khắp nơi: “Cô Chúc, tổ tiên nhà cô có… cao nhân gì đó không?”
“Có.” Chúc Diêu cười nói.
“Cô Chúc, mộ tổ tiên nhà cô ở đâu thế?” Diệp Thành liếm môi nói.
Chúc Diêu chỉ về chỗ xa xa nói: “Ban an ninh.”
Diệp Thành nhất thời sợ run cả người, xua tay lia lịa nói: “Làm phiền rồi.”
“Tiếp theo có kế hoạch gì không?” Chúc Diêu cười hỏi.
Tần Trạm trầm giọng nói: “Tôi định đến nước Mỹ.”
“Đến nước Mỹ?” Chúc Diêu hơi ngạc nhiên: “Đến đó làm gì?”
Tần Trạm nói: “Tạm thời không tiện nói cho cô biết.”
Chúc Diêu cười nói: “Bây giờ anh đang trong tình huống như vậy, sợ là không thể ra nước ngoài được.”
“Đúng vậy.” Tần Trạm thở dài: “Nên tôi muốn nhờ cô chủ Chúc giúp một tay.”
“Tôi?” Chúc Diêu cười: “Tôi giúp anh thế nào?”
“Chỉ cần cô đồng ý thì nhất định có thể làm được.” Tần Trạm nói: “Với sức mạnh của nhà họ Chúc, đưa một người ra nước ngoài không phải là việc gì khó mà.” Trong mắt Chúc Diêu có vẻ hơi hoảng hốt, cô ta nhìn chằm chằm Tần Trạm nói: “Anh biết nhà tôi làm gì à?”
“Không biết.” Tần Trạm nói: “Nhưng mà khí chất trên người cô chủ Chúc không bình thường, cho dù là công chúa của thủ đô, các cô cậu chủ cũng kém xa.”
Chúc Diêu không khỏi cười, cô ta không trả lời câu nói của Tần Trạm, nhưng lại có vài phần ngầm thừa nhận.
“Tất nhiên, tôi cũng chỉ là thuận miệng nói, nếu cô Chúc không đồng ý thì cũng không sao.” Tần Trạm cười nói.
Đúng lúc này ngoài cửa bỗng vang lên tiếng dừng xe.
Sau đó thấy một người đàn ông vội vàng xuống xe.
Bước chân của anh ta mạnh mẽ uy vũ, một khí chất cao cấp đập vào mặt.
Sau khi thấy rõ gương mặt của người tới, mày Tần Trạm nhất thời nhíu lại.
“Đằng Ngạo?” Chúc Diêu cũng có vẻ kinh ngạc: “Không phải anh đang bế quan sao?”
Đằng Ngạo lạnh giọng nói: “Xuất quan rồi.”
“Nhanh vậy sao?” Mắt Chúc Diêu lóe lên vẻ kinh ngạc.
Đằng Ngạo không nói gì, anh ta nhanh chóng đi đến trước mặt Tần Trạm, lạnh giọng nói: “Tần Trạm, thật là trùng hợp mà, tôi đang tìm anh đây.”
“Anh cũng đến giết tôi?” Tần Trạm hơi híp mắt: “Xem ra tất cả mọi người dưới gầm trời này đều thích giậu đổ bìm leo.”
“Giậu đổ bìm leo?” Đẳng Ngạo nhíu mày: “Anh có ý gì?”
“Đừng giả vờ, bây giờ thực lực của sư phụ tôi đã mất hết, không phải là anh đang tận dụng cơ hội này sao?” Hứa Bắc Xuyên cười lạnh một tiếng nói: “Anh còn càng kỳ lạ hơn Kiều Thành, vậy mà lại kết thúc bế quan sớm đến giết sư phụ tôi.”
“Mất hết thực lực?” Chân mày Đằng Ngạo lại càng nhíu chặt hơn, anh ta lạnh lùng nhìn Tần Trạm nói: “Tần Trạm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tần Trạm đánh giá vẻ mặt của Đằng Ngạo, thấy anh ta cũng có vẻ không nói dối.
“Anh thật sự không biết gì sao?” Tân Trạm cau mày nói.
Đằng Ngạo hừ nói: “Tôi kết thúc bế quan sớm đến thủ đô, mấy người nói chuyện cái gì mà thực lực mất hết, tôi hoàn toàn không biết gì.”
Chúc Diêu cười nói: “Anh Đằng, mời ngồi.”
Đằng Ngạo trừng mắt liếc nhìn Tần Trạm, trong lòng không phục ngồi xuống.
Sau đó Chúc Diêu giải thích những chuyện đã xảy ra cho Đằng Ngạo nghe một lần.
Sau khi nghe xong Đằng Ngạo nhất thời đứng lên.
Anh ta chỉ vào Tần Trạm nói: “Tôi vì anh nên mới bế quan sớm, là vì muốn giết anh, bây giờ anh lại nói với tôi anh là một tên phế nhân?”
Tần Trạm giễu cợt nói: “Chuyện này không phải là một cơ hội cho anh sao?”
“Đánh rắm con mẹ anh!” Đăng Ngạo giận tím mặt: “Đằng Ngạo tôi là một kẻ bắt nạt kẻ yếu sao! Nếu như tôi muốn giết anh thì đâu cần ngay bây giờ. Tần Trạm chờ anh khôi phục thực lực, tôi sẽ đánh thắng anh một cách đàng hoàng. Tôi muốn để cô Chúc biết, giữa tôi và anh chênh lệch đến mức nào.”